- Sau khi lừa bán trót lọt 3 thiếu nữ, bọn buôn người ung dung sống ngoài vòng pháp luật. 12 năm sau đó, một trong 3 thiếu nữ thủa nào trở về thân tàn ma dại đã tố cáo bọn ác nhân. 

Vụ án bị "chôn" 12 năm 

Chiều ngày 30/12, TAND thành phố Hà Nội mở phiên xử Nguyễn Thị Hợp (32 tuổi), Nguyễn Thị Việt (33 tuổi, đều trú tại xã Tân Hoà, huyện Quốc Oai) và Nguyễn Xuân Hải (57 tuổi, xã Văn Côn, huyện Hoài Đức) về hành vi mua bán người.

Vụ án xảy ra cách đây đã 12 năm, người thiếu nữ tên T. bị bọn chúng lừa bán thủa nào trở về thân tàn ma dại đã lên tiếng tố cáo bọn buôn người.

Dựa trên lá đơn tố cáo của chị T., công an làm rõ, đầu năm 1998, ông Hải quen với Nguyễn Thị Luận cùng quê (đã lấy chồng ở Trung Quốc). Người phụ nữ này nhờ ông ta tìm người bán vào ổ mại dâm với lời hứa nếu tìm được, Luận sẽ trả cho ông ta 500.000 đồng/người.

Các bị cáo tại tòa
Thấy "món hời", ông Hải đã nhờ Hợp và Việt tìm hộ người, hứa trả công 250.000 đồng. Hợp và Việt nhắm đến cô thiếu nữ hàng xóm tên T. để lừa. Chị T. khi đó nhà đông anh em, bố lại đang lâm bệnh nặng mà trong nhà không có tiền để chạy chữa. Đúng lúc đang phải chạy vạy khắp nơi lo tiền thuốc thang cho bố, chị T. gặp Nguyễn Thị Hợp và Đỗ Thị Việt, là người cùng quê.

Biết chuyện T. đang gặp khó khăn, bọn chúng đã “gài bẫy” chị T. bằng những lời hứa hẹn sẽ kiếm hộ việc làm có thu nhập cao ở thành phố.

Tối ngày 1/3/1998, chị T. chuẩn bị quần áo để đi. Hôm đó, ngoài chị còn có hai thiếu nữ khác cũng bị Việt và Hải cho vào tròng. Bọn chúng giao cả 3 cô gái cho Hải rồi quay về. Có "hàng", Hải vội thông báo cho Luận rồi cùng Luận đưa cả ba cô gái lên Lạng Sơn. 3 cô gái bị bán trao tay cho một người đàn bà tên Hà ở Quảng Đông, Trung Quốc rồi phải sống quãng đời tủi nhục nơi đất khách quê người.

Còn Luận sau đó trả công cho Hải 1,5 triệu đồng. Nhận tiền xong, Hải chi cho Hợp và Việt mỗi người 350.000 đồng tiền công. Thời gian trôi đi, bọn buôn người ung dung sống ngoài vòng pháp luật, trong khi cuộc đời các cô gái bị bọn chúng lừa bán đã phải bước vào những trang tăm tối nhất. 

Trở về vạch mặt ác nhân

12 năm sau đó, chị T. bỗng trở về nhà trong nỗi vui mừng khôn tả của người thân. Chị T. kể lại quãng đời đầy nước mắt của mình: “Hôm đó, bọn chúng lôi tôi lên gác, ép tôi phải về làm vợ của một người đàn ông Trung Quốc mà chúng đã bán tôi cho ông ta. Khi tôi không chịu thì bị bọn chúng tát một cái trời giáng. Rồi chúng chĩa dao vào mặt tôi, kèm lời hăm dọa “bọn tao đã bỏ bao tiền để mua mày, giờ mày không chịu mà được à…”.

Và rồi chị T. đành nhắm mắt bước theo người đàn ông xa lạ về căn nhà tồi tàn của anh ta ở một vùng quê nghèo khó. Sau cái lễ đơn giản, chị bắt đầu cuộc sống của một kẻ phải làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ, nhưng lại không được đối xử như một người trong gia đình.

12 năm sống với người đàn ông đó, nhưng khi chúng tôi hỏi đến tên chồng thì chị ngậm ngùi cho biết: “Chúng tôi chỉ gọi nhau là mày tao và tôi không biết tên anh ta là gì…”. 12 năm, sinh cho ông ta 3 đứa con trai, đứa lớn 10 tuổi, đứa nhỏ 4 tuổi, hàng ngày chị T. phải làm lụng vất vả để chăm lo cho gia đình.

Dù vậy, người chồng nát rượu chưa bao giờ coi chị như một người vợ. Trong tờ giấy khai sinh của con trai chị cũng chỉ có tên bố, chứ không hề có tên chị T. 12 năm mò cua, bắt ốc nuôi con, chăm chồng, đổi lại chị T. chỉ nhận được những trận đòn và bị chửi mắng suốt ngày.

12 năm khốn khổ đó, chị cũng chỉ học được vốn tiếng địa phương ít ỏi đủ để giao tiếp thông thường. Sau khi vỡ òa với niềm vui sướng sau bao tủi cực nơi đất khách quê người, được trở về bên người thân, chị T. lại đau đáu nỗi nhớ hai đứa con nhỏ ở nơi xa. Chị không biết phải tính sao cho chị và các con đỡ khổ.

Vừa không muốn quay lại với cuộc sống đầy ải nơi đất khách quê người, nhưng người phụ nữ đó cũng không thể bỏ mặc hai đứa con nhỏ đang gửi người hàng xóm chăm sóc giúp. Rồi chị lại nghĩ, khi trở về với hai đứa con, liệu chị còn có ngày quay trở lại quê hương với người thân…

Những suy nghĩ đó cứ bám lấy người phụ nữ, khiến chị như “mắc kẹt” với tương lai và rồi cuối cùng chị quyết định sẽ trở về Trung Quốc vì không thể bỏ mặc hai đứa con thơ.

Chiều 30/12, trước vành móng ngựa, Hợp và Việt nức nở cho rằng mình bị oan. Khi vị chủ tọa phiên tòa công bố lời khai nhận tội của các bị cáo tại cơ quan công an thì các bị cáo lại cho rằng mình đã bị ép cung, mớm cung. Tuy nhiên, các bị cáo không thể trả lời được câu hỏi của HĐXX : "Vậy chị T. có thù oán gì với các bị cáo mà sau 12 năm lưu lạc ở xứ người, giờ lại trở về dựng chuyện hại các bị cáo?".

HĐXX cho rằng, hành vi buôn người của các bị cáo là không thể chối cãi và tuyên phạt Hải 6 năm tù, hai bị cáo còn lại mỗi người nhận 5 năm tù giam.

T.N