Mẹ chồng hay làm mà cũng hay nói. Con dâu giỏi giang, tháo vát nhưng lại đểnh đoảng việc nhà.
Mẹ chồng ca cẩm: rửa bát thì chỉ biết rửa bát thôi, còn cái bếp không biết chừa lại ai lau; ngủ dậy cái chăn, cái màn cũng không gấp cho ngay ngắn, đến pha cốc sữa cho con cũng phải gọi chồng… Con dâu thì lý sự: bếp núc có bẩn lắm đâu mà ngày nào cũng phải lau, chăn màn thì sáng gấp tối lại dỡ ra dùng, cuộn lại được rồi chứ gấp thành ly thành nếp tối dỡ mất công. Con là con chung, đến giờ con uống sữa mà vợ đang gập quần áo thì chồng làm giúp cũng được chứ sao…
![]() |
|
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet |
Cứ thế, tích tiểu thành đại. Ngày nọ, “cuộc chiến” mẹ chồng nàng dâu nổ ra dữ
dội. Đúng lúc cô em chồng về, mẹ chồng lấy cớ bù lu bù loa rằng con dâu ỷ thế
được chồng cưng chiều nên coi thường và xúc phạm mẹ. Cô em chồng nói: “Mẹ và chị
có thôi đi không, không sợ thiên hạ người ta cười cho à”.
Bà mẹ chồng quày quả đến nhà cô em gái đầu ngõ kể tội con dâu để xả giận, còn cô
con dâu thì cắp túi lên cơ quan vì nếu ở nhà thì… cái đầu sẽ nổ tung. Chuyện
riêng của nhà mình lại là chuyện chẳng mấy hay ho, tốt đẹp thì cũng chẳng muốn
kể với ai, càng không muốn chồng phải bận lòng, nhưng càng nghĩ càng thấy ấm ức.
Bật máy tính định tán gẫu với bạn bè cho khuây khỏa thì đã bị cô em chồng “chộp”
ngay: “Chị à, chị đừng giận mẹ nữa. Thực ra mẹ rất tốt tính, chỉ có điều mẹ làm
nhiều nên đâm ra hay nói. Ai cũng có cá tính của mình, nhưng những gì mẹ góp ý
chị để ý một chút, nếu thấy phải thì cũng nên tiếp thu. Những khi mẹ nóng chị
nhịn và chiều mẹ cho xong”.
Chiều, cô con dâu nhắn tin cho chồng là sẽ về bên ngoại ăn cơm rồi tiện thể sẽ
ngủ lại bên đó. Không nói ra nhưng trong lòng biết chẳng thể ngồi chung bàn ăn
với mẹ chồng khi mà trong lòng đang bực tức. Mẹ chồng thì cũng muốn con dâu đi
cho khuất mắt. Nhưng chợt nhớ ra ngày mai là lịch tái khám của mẹ chồng, mà
quyển sổ khám vẫn để trong tủ, chìa khóa lại nằm trong túi mình nên bất đắc dĩ
phải quay về. Vừa vào đến cổng đã nghe hai mẹ con “nhà họ” đang chuyện trò với
nhau. Cánh cửa khép hờ, giọng cô em chồng lọt ra ngoài: “Mẹ cũng một vừa hai
phải thôi. Con nói thật thời buổi bây giờ tìm được cô con dâu như chị ấy hơi
hiếm đấy. Đành rằng chị ấy không đảm đang việc nhà, nhưng mà từ công việc đến
nết ăn nết ở, chị ấy có đến nỗi nào đâu. Nói đâu xa, con gái mẹ đây này có đi
làm dâu thì còn lâu mới được bằng chị ấy. Con thấy nhiều bà mẹ chồng bây giờ vô
lý lắm: với con gái thì lỗi to mấy cũng bỏ qua, việc gì cũng xắn tay làm hộ mà
chẳng kêu ca lấy một câu, nhưng với con dâu thì soi từng tí một, giúp đỡ một tí
đã kể công. Rồi lại đi trách con dâu không thương mình như thương mẹ nó”. Không
nghe tiếng "phản hồi" của mẹ chồng. Rồi tiếng dọn dẹp quày quả quen thuộc từ góc
bếp vọng ra...
Mẹ chồng và nàng dâu giờ đã sống hòa thuận. Nhờ cả hai bên cùng cố gắng hiểu,
chấp nhận cả những mặt được và chưa được của nhau, dung hòa nhiều thứ để có được
sự hòa hợp, nhưng nếu không có cô em chồng chân thành góp ý cho mẹ và sẵn sàng
làm trọng tài trong những vụ phân xử “nhạy cảm” thì không biết “nội chiến” sẽ đi
đến đâu?
Giờ mỗi lần nghe ai đó ví von: giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng, nàng dâu
lại lắc đầu cười: Giặc có nhiều loại giặc, bà cô cũng có năm bảy loại bà cô. Có
những bà cô là cầu nối và là chuyên gia hóa giải mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng
dâu đấy.
(Theo Phunuonline)
