
Theo ITU, giá các dịch vụ di động đã giảm khoảng 22% từ năm 2008 đến năm 2010, còn giá dịch vụ điện thoại cố định giảm trung bình 7%. Trong thời gian đó, số lượng thuê bao di động toàn cầu tăng từ 4 tỷ lên 5,3 tỷ.
Nghiên cứu của ITU cho thấy giá cả vẫn là yếu tố chính tác động đến nỗ lực xóa khoảng cách số giữa người giàu và người nghèo. Một nghịch lý hiện nay là người dân ở các nước có thu nhập cao phải chi trả ít tiền hơn cho các dịch vụ ICT, trong khi người dân ở những quốc gia nghèo nhất thế giới lại phải chi trả số tiền nhiều hơn.
Mức giá các dịch vụ băng rộng cố định chủ yếu giảm ở các nước đang phát triển. Ở đây, giá các dịch vụ băng rộng cố định đã giảm 52%, còn các nước phát triển chỉ giảm 35%. Điều đáng nói là mức giá giảm mạnh thường phản ánh chi phí băng rộng còn rất cao tại các nước đang phát triển. Ngay cả ở mức giá đã giảm trên 50% như vậy, dịch vụ băng rộng vẫn còn rất xa lạ với nhiều công dân có mức sống trung bình ở đây.
Những quốc gia có mức giá băng rộng rẻ nhất là những khu vực có nền kinh tế phát triển như Monaco, Macau (Trung Quốc), Liechtenstein, Mỹ và Áo. Nhiều quốc gia có phí truy cập Internet băng rộng cao thuộc vào nhóm Những quốc gia kém phát triển nhất, như Tajikistan, Swaziland, Uzbekistan, và Papua New Guinea. Và đương nhiên, tỷ lệ truy cập băng rộng tại đây còn rất thấp.
Theo Cellular News
Bài viết đã đăng trên báo Bưu điện Việt Nam số 59 ra ngày 18/5/2011