
Còn gần một năm nữa mới đến thời điểm ITU quyết định tiêu chuẩn 4G, nhưng câu chuyện 4G của Trung Quốc đã dành bước đi trước. Trước tiên là ngày 5/11/2009 tại hội nghị lần thứ 6 của Tổ công tác của ITU tổ chức tại Đức tiêu chguẩn dự thảo do Trung quốc đề xướng TD-LTE-Advanced được chấp thuận là một trong các tiêu chuẩn dự tuyển chính thức, trở thành một trong 6 tiêu chuẩn lớn chính thức dự tuyển.
Vụ trưởng Vụ Khoa học kỹ thuật của Bộ Công nghiệp và Thông tin (CN&TT) Trung Quốc cho biết: Với tư cách là một phân nhánh TDD của công nghệ LTE-Advanced, tiêu chuẩn của Trung Quốc đã được tổ chức tiêu chuẩn hóa châu Âu 3GPP và nhiều doanh nghiệp viễn thông quốc tế chấp nhận và ủng hộ rộng rãi.
Tiếp theo đó, ngày 8/11/2009 Huawei cùng nhà khai thác viễn thông xuyên quốc gia của Na Uy là Telenor ra tuyên bố chung về việc 2 bên đã ký một hợp đồng 176 triệu USD nhằm thay thế và nâng cấp gần 10.000 trạm gốc để có một mạng chuẩn 4G theo công nghệ LTE. Hai bên cho rằng đây là mạng 4G LTE thương mại lớn nhất châu Âu. Tổng GĐ tuyến sản phẩm LTE của Huawei, ông Ứng Vi Dân khi trả lời phỏng vấn của báo giới đã nói: “Năm 2009-2010 là 2 năm then chốt để bố trí và thiết lập mạng LTE trên thế giới. Hiện cả trên mạng thử nghiệm lẫn trên mạng thương mại LTE, Huawei đều đang dẫn trước”.
Đến cuối năm 2009, các mạng 3G ở Trung Quốc đua nhau phát triển, xu thế phát triển 4G trên thế giới đã đồng thanh nở rộ. Chỉ xét về bản quyền phát minh thì tính đến 13/11/2009 các số liệu mới nhất của ETSI, Tổ chức Sở hữu trí tuệ thế giới, thì Huawei đã có 168 bằng sáng chế phát minh xin cấp giấy chứng nhận, đang dẫn đầu so với các đại gia sản xuất thiết bị thông tin khác trên thế giới.
Trước giờ 4G khai cuộc
Trung Quốc đang ra sức thay đổi vị trí từ chỗ là “người đi theo” trong giai đoạn phát triển 2G và3G sang một vị trí mới trong cuộc tranh dành quyền phát ngôn của mạng thông tin thế hệ mới. Cuộc chiến này thực sự đã mở màn.
Thông tin công khai từ Bộ Công nghiệp thông tin cho biết, tại hội nghị thế giới tổ chức đầu tháng 11/2009, ITU thông báo đã chính thức nhận được 6 dự thảo tiêu chuẩn 4G từ các tổ chức và các nước khác nhau là: Tổ chức tiêu chuẩn hoá Bắc Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Trung Quốc, 3GPP châu Âu. Các dự thảo khác nhau đại diện cho lợi ích khác nhau của các nước hoặc liên minh khác nhau.
Các chuyên gia về thiết bị của các nhà sản xuất nhận xét: 6 dự thảo tiêu chuẩn xem ra có vẻ phức tạp này thực ra chỉ bao gồm 2 loại công nghệ lớn: loại thứ nhất là dựa trên công nghệ IP nâng cấp và chuyển đổi mà thành, bao gồm các thành viên IEEE của Bắc Mỹ (802.16m, thường được gọi là WiMAX). Hàn Quốc và Nhật cũng dựa trên tiêu chuẩn kỹ thuật 802.16m. Loại công nghệ thứ 2 là công nghệ nâng cấp từ mạng viễn thông truyền thống gọi là kỹ thuật LTE-Advanced, lại được phân thành kỹ thuật LTE TDD và LTE FDD, là đại diện cho lợi ích của liên minh 3GPP châu Âu, Trung Quốc, Nhật...
Nếu phân chia theo nhà khai thác của từng khu vực thì chủ yếu là các nhà khai thác ở Bắc Mỹ, ngoài ra còn có Ấn Độ và một số nhà khai thác ở Đông Nam Á như Malaysia, Indonesia ủng hộ tiêu chuẩn 802.16m, còn lực lượng khai thác 3G thành thạo nhất là châu Âu và Trung Quốc thì chọn chiến trường chính là LTE. Nhật và Hàn Quốc thì chấp nhận cả 2 tiêu chuẩn.
Nếu xét dến các nhà sản xuất thì sau khi Nortel suy yếu ở Bắc Mỹ hiện nay chỉ có Cisco tập trung sức cho WiMAX, ngoài ra ủng hộ tiêu chuẩn 802.16m chủ yếu vẫn là các nhà khai thác Internet ở Bắc Mỹ như Intel, Google... So với những nhà sản xuất lớn như Ericsson, Nokia, Alcatel đều chọn hướng phát triển 4G theo công nghệ LTE. Nhà sản xuất hàng đầu của Trung Quốc - Huawei mặc dầu chọn chiến lược “không thiếu một cái gì” khi phát triển 3G và 4G nhưng vẫn ưu tiên cho LTE. Ngoài ra, nhà sản xuất Samsung của Hàn quốc lựa chọn cả 2 tiêu chuẩn là WiMAX và LTE.
Vậy trong thời đại phát triển 2G và 3G Trung quốc luôn là “người đi theo” có thể là người có quyền ăn nói trong giai đoạn 4G này không?
Cách đây không lâu, người Mỹ đã chuyển “Đại hội cao điểm về WiMAX toàn thế giới” về tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Ý đồ của họ thật dễ nhận ra: muốn tìm những khe hở nhỏ ở Trung Quốc, nơi mà các công nghệ 3G đã đi vào ổn định. Ví dụ: ở những vùng núi hẻo lánh của Trung Quốc, phải chăng WiMAX có độ phủ sóng tốt có thể chiếm lĩnh trận địa? Đồng thời cũng mong muốn nhân cơ hội này lôi kéo các nhà sản xuất Trung Quốc tích cực tham gia vào “Hội WiMAX”.
Tất nhiên, tiêu chuẩn của Trung Quốc phải dựa vào độ chín muồi và tiến triển của mạng di động TD của Trung Quốc. Theo tiết lộ của ông Ứng Vi Dân, từ cuối năm 2009, việc xây dựng mạng TD của Trung Quốc đã đi vào giai đoạn tối ưu hóa. Tháng 5/2009 Huawei đã hỗ trợ China Mobile đo thử hiện trường TD-LTE. Tiến độ đo thử sớm hơn các đối thủ cạnh tranh khoảng nửa năm.

Huawei dành ưu thế "nửa bước”
Ông Ứng Vi Dân cho biết: “Tính đến nay, xét về việc xây dựng các mạng LTE thử nghiệm + các mạng LTE chuẩn bị đi vào khai thác thương mại + mạng khai thác thương mại cho khách hàng của chúng tôi trên thế giới là nhiều nhất. Năm 2008, chúng tôi trình diễn mạng thử nghiệm đầu tiên và việc Na Uy khai trương mạng LTE thương mại lần lượt chứng minh tốc độ Card 4G của nhà sản xuất Huawei Trung Quốc đi trước các đồng nghiệp khác khoảng nửa năm.
Huawei dự báo diễn biến tổng thể của thị trường này như sau: 2009 và nửa đầu năm 2010 là giai đoạn then chốt để khai phá thị trường. Vì vậy người chiếm ưu thế nửa năm sẽ dành được thiên hạ. Căn cứ để Huawei đưa ra dự báo này là gần đây sự phát triển của dịch vụ dữ liệu do iPhone và các máy cao cấp khác cung cấp đi vào giai đoạn phát triển bùng nổ.
Lấy nhà khai thác ở Bắc Âu là Telia Sorena làm ví dụ, năm 2008 dịch vụ truyền dữ liệu của họ tăng trưởng 492%, doanh thu về dịch vụ dữ liệu tăng 60%. Có những bùng nổ tương tự còn có Telenor và Viễn thông Tây Ban Nha… Điều này sẽ thay đổi mạnh mẽ xu thế của viễn thông thế giới kể từ khi 3G đi vào khai thác, và cao trào mở rộng dung lượng của mạng của các nhà khai thác do dịch vụ truyền dữ liệu kích thích cũng đang đến gần. Ông Ứng Vi Dân nhận xét: “Các nhà khai thác hiện nay đều yêu cầu khi nâng cấp mạng phải bảo đảm mạng có tính năng khai thác cả 3G và 4G. Chẳng hạn mạng vừa khai trương của Telenor Na Uy là một mạng nâng cấp theo yêu cầu phát triển của dịch vụ dữ liệu, thực chất nó là một mạng LTE.” Thông qua ưu thế tiên phát do sớm triển khai LTE, qua đó mà dành được các hợp đồng mở rộng mạng hiện có. Có thể đó là tâm thái của Huawei và các nhà sản xuất Trung Quốc hiện nay. Thực ra thì Huawei biết rõ rằng: chính nhờ đi trước “nửa bước” trên công nghệ LTE mà Huawei đã dành được quyền thay thế thiết bị hiện có trên mạng của Telenor Na uy khi mở rộng dung lượng mạng.
Ông Ứng Vi Dân nhận định: “LTE và WiMAX chiếm dụng các giải tần số khác nhau, không có mối quan hệ cạnh tranh trên lĩnh vực này. Từ tình hình thời đại 3G trên thế giới hiện nay mà xem xét, ưu thế của LTE trong cạnh tranh tiêu chuẩn tương lai tương đối rõ rệt, do vậy cạnh tranh về LTE chủ yếu tập trung vào lực lượng của các nhà sản xuất chiếm ưu thế nhất của thế giới. Chúng tôi dự báo, năm 2010 việc bố trí LTE trên thế giới sẽ tăng cường và năm 2011, 2012 sẽ bùng nổ việc xây dựng mạng. Vì vậy Huawei sẽ bố trí sách lược theo ưu thế đi trước nửa bước.
Chuyên gia của một nhà sản xuất có tiếng cho rằng: Thật khó kết luận với ưu thế đi trước nửa năm cuối cùng có thể quyết định thắng thua hay không. Nhưng chuyên gia này thừa nhận tình hình ngày càng trở nên căng thẳng, khoảng cách cạnh tranh giữa các nhà sản xuất và các liên minh lợi ích đã từ khoảng cách kỹ thuật từ 4-10 năm trong thời đại 2G và 3G rút xuống chỉ còn 1/2 năm đến một năm trong thơì đại hiện nay. ưu thế đi trước 1/2 năm cũng có thể rất nhanh bị người đi sau nhanh chóng vượt qua.
Tài liệu do văn phòng đại diện Huawei tại Việt Nam cung cấp
Đọc toàn bộ bài viết trên báo Bưu điện Việt Nam số tháng 7/2010.