![]() |
| Ảnh minh họa |

Lúc bấy giờ, iPhone mới được tung ra bán trên thị trường Mỹ. Thậm chí, tại Mỹ mỗi người xếp hàng cũng chỉ được mua 1 chiếc. Giá bán của nó trên thị trường Mỹ nghe nói là 440$, trong khi tại thị trường Việt Nam, giá của nó lên tới gần 700$. Hàng xách tay về thì luôn khan hiếm nên khi Sếp Trưởng đem chiếc iPhone - chiến lợi phẩm về phòng, tôi cùng mọi người trong phòng chạy tới ngắm nghía. Chao ôi, ngay từ khi nhìn thấy chiếc vỏ hộp màu đen cán mờ đựng iPhone, tôi đã thấy nó quá đẹp và đến khi chiếc điện thoại được lấy ra thì... tôi biết, tôi đã mê nó mất rồi. Trông nó đen, bóng, viền và mặt sau của máy mạ crom thật sang trọng với màn hình rộng choán gần hết khổ điện thoại - Thật là một kiệt tác, một sản phẩm của công nghệ. Tôi quyết định phải trang bị cho anh xã một chiếc iPhone cho “bằng anh bằng em”. Mua iPhone ở Việt Nam thì đắt quá những hơn 700$, trong khi mua tại Mỹ có 440$, tính ra tiền VNĐ rẻ được gần 3 triệu đồng. Tiếc của, tôi trách mình tôi dốt, kém năng động nên không nhờ Sếp Tổng mua tại Mỹ. Phải làm sao bây giờ?
Sau mấy ngày "đau đầu” nghĩ, tôi đem tâm sự của mình kể cho chị đồng nghiệp thân thiết. Hóa ra, sau khi chiêm ngưỡng iPhone, chị cũng mê nó chẳng kém gì tôi và cũng đang quyết tâm kiếm 1 “con” cho cậu con trai đang học đại học. Sếp trưởng của tôi đã nhượng lại iPhone cho chị, chắc là vì sự nghiệp phát triển thế hệ trẻ. Còn mình tôi với ước mơ iPhone. Và cuộc đời luôn mỉm cười với những người có niềm khát khao iPhone cháy bỏng. Một tuần sau, nhờ một người bạn đang đi công tác tại Mỹ, "giấc mơ IPhone" của tôi đã thành hiện thực.Có được chiếc iPhone theo mơ ước, phần tiếp theo là việc đi bẻ khóa. Sau khi tham khảo ý kiến, hỏi han kinh nghiệm của những người đi trước, vợ chồng tôi đã thống nhất sẽ đem “con” iPhone mới cáu cạnh đi bẻ khóa ở một cửa hàng gần hồ Hoàn Kiếm.
Chờ mãi mới hết tuần, đúng sáng thứ 7, như kế hoạch đã định, hai vợ chồng tôi dậy sớm và lên đường đi bẻ khóa iPhone. Bước vào cửa hàng, thỏa thuận giá cả, ghi lại số sêri của máy, xong xuôi chúng tôi yên tâm kéo nhau đi ăn sáng cùng với lời nói chắc nịch của cậu bán hàng "Xong ngay, sau 1 tiếng nữa anh chị quay lại lấy nhé". Sau khi đi loanh quanh khắp phố phường, ăn sáng, ngắm nghía, mua sắm, vợ chồng tôi quay lại cửa hàng. Khi thấy chúng tôi quay trở lại, cậu bán hàng mới lôi chiếc điện thoại của chúng tôi ra, cắm giác nối vào máy vi tính và bắt đầu bẻ khóa với lời hứa 10 phút là xong. Thế rồi rồi 20 phút, 30 phút, 1 tiếng đồng hồ, rồi 1 tiếng rưỡi, 2 tiếng, vẫn thấy cậu ta loay hoay, thậm chí còn thở dài. Linh cảm thấy điều gì bất ổn, tôi hỏi cậu ta xem chiếc iPhone thế nào, thì cậu ta vẫn một mực bảo là lỗi 1 tí, sắp xong rồi. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc đã 12 trưa, chúng tôi vẫn ngồi chờ dài cổ, cậu bán hàng thì vẫn vừa tiếp khách hàng, vừa loay hoay với mấy chiếc iPhone bẻ khóa, trong đó có cả chiếc iPhone "yêu quý'" của chúng tôi. Ngồi chờ mãi, vừa bực mình, vừa sốt ruột, và lại cũng đã cảm thấy đói mốc meo cả bụng, hai vợ chồng tôi quyết định đi rủ nhau ăn trưa và đi uống cafe để giết thời gian....
Quay lại cửa hàng vào 14h30, vừa nhìn thấy mặt vợ chồng tôi, cậu bán hàng đã nhăn nhó, kêu iPhone của chúng tôi bị lỗi và cậu ta thì vẫn đang cố bẻ khóa chưa xong. Lại tiếp tục chờ đợi 15h, 15h30 rồi 16h và 16h30. Chán nản và mệt mỏi, không thể tiếp tục chờ được nữa, tôi lên tiếng, bắt cậu bán hàng nếu không bẻ khóa được thì trả lại cho chúng tôi chiếc iPhone để chúng tôi đi bẻ khóa ở chỗ khác. Chắc sau gần 1 ngày loay hoay, cậu bán hàng cũng phải bó tay nên gật đầu đồng ý. Cậu ta rút phích cắm, đưa chiếc IPhone trả cho chúng tôi. Nhưng, khi cầm chiếc iPhone trên tay, thì sao thế này, trên màn hình không còn là hình quả địa cầu và thanh trượt slide quen thuộc mà thay vào đó là dòng chữ "This phone needed repaired", "Chiếc điện thoại này cần được sửa chữa". Theo tôi, do cậu bán hàng không đủ trình độ bẻ khóa nên đã làm hỏng chiếc iPhone của chúng tôi trong khi cậu ta thì khăng khăng bảo là tại điện thoại nó hỏng từ đầu. Thật là vô lý, chiếc điện thoại nào bán ở bên Mỹ, khi đã được xuất xưởng ra thì đều đã được kiểm tra chất lượng rất kỹ, không thể có chuyện nó hỏng từ đầu được. Quá thất vọng, tôi quay ra bắt đền cậu ta phải đưa trả tôi chiếc điện thoại nguyên bản, tôi cho rằng cậu ta đã phá hỏng chiếc iPhone yêu quý của tôi. Một hồi đôi co, lời qua lời lại, cuối cùng, chúng tôi đành phải thống nhất với phương án để chiếc iPhone lại cửa hàng để sửa chữa và nhận kết quả sau hai ngày nữa.
Hai ngày cũng trôi qua, tôi gọi điện đến cửa hàng, hồi hộp hỏi về tình hình chiếc iPhone. Cậu bán hàng nghe giọng nhận ra tôi ngay, cậu ta vui mừng thông báo, chiếc iPhone của tôi đã sửa xong, cậu ta hẹn tôi chiều mai qua lấy. Tôi mừng quá, thế là tôi sắp có một chiếc iPhone hoàn hảo và sành điệu. Tuy nhiên, cậu ta lại đòi phí bẻ khóa của tôi cao gấp 7 lần so với giá thỏa thuận ban đầu. Tôi thấy thật vô lý, cậu ta đã làm hỏng IPhone của tôi, bây giờ mới sửa được, lại còn đòi một mức phí trên trời.
Bực mình hết mức, hôm sau, tôi đến cơ quan và kể lại đầu đuôi câu chuyện cho mọi người nghe. Ai cũng thấy số tôi thật "đen" và không chấp nhận phí bẻ khóa cao như thế. Cảm thông với nỗi niềm của tôi, hai chị đồng nghiệp quyết định đi cùng tôi đến cửa hàng đó để lấy lại điện thoại và cãi lý với cái cậu bán hàng kia. Khi ba chúng tôi đến nơi, cậu bán hàng vui vẻ, cười nói, đưa cho tôi chiếc điện thoại và kể công làm thế nào mới bẻ khóa được chiếc IPhone của tôi. Cầm chiếc iPhone trên tay, một loạt icons đầy màu sắc hiện trên màn hình, tôi sung sướng quá, cuối cùng chiếc iPhone của tôi cũng hoạt động được. Nhưng ngay lập tức tôi phát hiện ra, máy của tôi không truy cập được wifi. Sau những nỗ lực, cậu ta kết luận, máy tôi bị hỏng wifi giống như 5 trường hợp khác đã xảy ra ở cửa hàng. Trời ạ, iPhone không có wifi thì còn gì đặc biệt nữa. Quá thất vọng, giữa lúc ấy thì có người tại cửa hàng, đề nghị mua lại chiếc IPhone của tôi với giá thấp hơn giá tôi mua 10$. Tiếc ngẩn tiếc ngơ, tiếc công sức của mình, tiếc một giấc mơ công nghệ mãi mãi chỉ là giấc mơ tôi đã quyết định bán chiếc iPhone của mình và lủi thủi ra về. Lỗ mất 10$ đối với tôi không quan trọng mà điều quan trọng đối với tôi là, "giấc mơ iPhone" của tôi đã không thể thành hiện thực nữa rồi.
Bất cứ bạn là ai, ở đâu, hãy chia sẻ những câu chuyện buồn vui, kinh nghiệm sử dụng liên quan đến các thiết bị, dịch vụ công nghệ thông tin truyền thông của bạn với ICTnews.
Câu chuyện của bạn phải chưa đăng ở bất cứ đâu, kể cả blog. Tác giả phải chịu trách nhiệm về tính xác thực cũng như bản quyền của bài viết.
Các bài viết gửi về hòm thư ts@ictnews.vn hoặc có thể gửi ngay tại mục "Bạn đọc viết" trên www.ictnews.vn
Hàng tháng, ICTnews cùng nhà tài trợ chính FPT sẽ trao giải nhất cho bài viết được đọc nhiều nhất và một giải thưởng cao nhất hàng năm cho bài viết chiến thắng chung cuộc có số lượt đọc nhiều nhất trong năm. Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn ngay từ bây giờ cùng ICTnews.
