Tình yêu nước Nhật trong tôi

Tôi cảm phục người Nhật khi họ biết học hỏi, tiếp thu những văn hóa tiến bộ từ bên ngoài nhưng vẫn đảm bảo duy trì bản sắc dân tộc, họ biết duy trì sự hài hòa giữa các tôn giáo,..

 - Những ngày giữa tháng Ba năm ấy - 2011, trời Hà Nội mưa lầy lội và rét căm căm. Nhưng hình ảnh không phai mờ trong tôi là tại các trụ sở quyên góp ủng hộ nạn nhân Nhật Bản vẫn đầy ăm ắp những hàng người, từ các em bé tiểu học đến người về hưu, từ những thương gia cho đến người làm lao công trên phố.

TIN BÀI KHÁC

Tất cả bắt đầu từ ngày 11/03/2011 – ngày nước Nhật tang thương, ngày cả thế giới đau buồn cùng thảm họa kép động đất sóng thần nơi đây và là ngày tôi bắt đầu hiểu những thầm kín, sâu sắc trong lòng mẹ về một vùng đất tôi chưa hề đặt chân. Ngày ấy bắt đầu cho một sự thay đổi nhận thức trong tôi. 

Hôm ấy mẹ tôi đi làm về muộn hơn thường lệ với vẻ mặt buồn rười rượi khác hẳn những ngày thường. Mẹ không ăn tối mà lặng lẽ ngồi bật tivi. Mẹ vừa xem vừa khóc nức nở. Tôi đến bên mẹ, lén nhìn màn hình tivi và thấy một thảm cảnh kinh hoàng về một trận động đất sóng thần tại Nhật Bản. Mẹ ôm lấy tôi và đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ yếu đuối cần sự chở che của tôi như một người đàn ông. Trong suốt buổi tối hôm đó và những ngày sau đấy, mắt mẹ đỏ hoe mỗi khi nghe thông tin về Nhật Bản. Và mẹ đã kể cho tôi về tình yêu đặc biệt với mảnh đất mà mẹ đã gắn bó suốt 3 năm đào tạo sau đại học. 

Mẹ bảo nước Nhật không chỉ cho mẹ kiến thức, mẹ còn chịu ảnh hưởng lớn từ nhân cách của dân tộc này. Mẹ kể cho tôi về con người Nhật, về sự vĩ đại của một dân tộc có khả năng lớn lên kiên cường từ một đống tro tàn sau chiến tranh Thế giới thứ hai, chưa đầy nửa thế kỷ đã trở thành một đất nước hùng cường với đầy trách nhiệm quốc tế, một quốc gia kỉ cương, trật tự, nề nếp hàng đầu thế giới…. Mẹ kể về những người thầy, người bạn Nhật mà mẹ đã gắn bó cho đến tận bây giờ và mãi mãi sau này, về những trăn trở và nỗ lực của mẹ để làm sao đóng góp được nhiều hơn cho đất nước đã trang bị cho mẹ thêm kiến thức để phát triển sự nghiệp ngày hôm nay.

{keywords}
Người Nhật có những thói quen văn minh thể hiện như một nét văn hóa đẹp (Ảnh minh họa)

Mẹ ngưỡng mộ sự chăm chỉ, nhẫn nại, khiêm nhường, yêu thích văn hóa, ý thức cộng đồng đã đạt đến đẳng cấp văn minh của người Nhật khiến cả thế giời phải ngưỡng mộ. Mẹ đã dạy cho tôi hiểu rằng, thói quen xếp hàng nơi công cộng; thói quen nhường nhịn lẫn nhau; thói quen tôn trọng tập thể; thói quen đúng giờ, giữ uy tín và nền nếp… tất cả là nền tảng cần thiết để tạo nên một xã hội văn minh và an toàn. 

Những ngày giữa tháng Ba năm ấy - 2011, trời Hà Nội mưa lầy lội và rét căm căm. Nhưng hình ảnh không phai mờ trong tôi là tại các trụ sở quyên góp ủng hộ nạn nhân Nhật Bản vẫn đầy ăm ắp những hàng người, từ các em bé tiểu học đến người về hưu, từ những thương gia cho đến người làm lao công trên phố. Họ lặng lẽ xếp hàng đến trao gửi những đóng góp nhỏ bé của mình cho nhân dân Nhật bản. Nhiều người nước ngoài đã nghẹn lòng chứng kiến hành động nhường cơm sẻ áo đong đầy nghĩa tình đó của người dân một nước còn nghèo như Việt Nam. Mẹ cùng các cựu lưu học sinh của trường bên Nhật đã đóng góp một phần không nhỏ (so với thu nhập hàng tháng của mình) để chia sẻ với người dân vùng bị nạn với dòng nhắn gửi “Nihon no mina-san – gambatte kudasai” (Cố lên, những người bạn Nhật của tôi). Tôi hiểu rằng, so với những gì người Nhật cần vào lúc ấy, thì những đóng góp của nhân dân Việt Nam là vô cùng nhỏ bé. Nhưng thứ cần nhất mà chúng tôi muốn gửi gắm đến người dân Nhật Bản vào lúc hoạn nạn này chính là tình cảm chân thành, là truyền thống ân nghĩa, thủy chung, là niềm an ủi rằng họ không hề đơn độc trong cuộc giành giật sinh tử và đứng lên sau thảm họa. 

Hiểu biết và tình yêu nước Nhật trong tôi lớn dần theo năm tháng. Từ manga, thế giới của Conan, Naruto, Doreamon hay OnePiece huyền bí, tôi bắt đầu tìm đọc về nước Nhật qua những tác phẩm văn học và những bài nghiên cứu. Tôi ngưỡng mộ tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật qua hình ảnh của những Samurai  - biểu tượng cho nhân cách cao thượng của các trang nam nhi với sự hội tụ đầy đủ Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín.

{keywords}
Đất nước, con người Nhật Bản luôn khiến tôi ngưỡng mộ (Ảnh minh họa)

Tôi cảm phục người Nhật khi họ biết học hỏi, tiếp thu những văn hóa tiến bộ từ bên ngoài nhưng vẫn đảm bảo duy trì bản sắc dân tộc, họ  biết duy trì sự hài hòa giữa các tôn giáo, đặc biệt là 3 tôn giáo chính tạo nên cơ sở, nền tảng xã hội của người dân xứ hoa anh đào, đó là Thần Đạo của Nhật Bản, Phật Giáo của Ấn Độ và Khổng Giáo của Trung Hoa. Tôi ngưỡng mộ hồn Nhật, một tâm hồn đầy yêu thương, lãng mạn và phiêu lưu với những trà đạo, vũ điệu dân gian… cùng những “Rashomon”, “Tuyết”, “Ngàn cánh hạc”… của nhà văn Kawabata Yasunari.

Người Nhật đã biến những cái hầu như không thể thành có thể. Tôi hy vọng những giọt nước mắt đau khổ xót thương nước Nhật của mẹ tôi vào những ngày tháng 3 định mệnh năm ấy sẽ được biến thành những giọt nước mắt hạnh phúc khi trong cuộc đời này mẹ có thêm một tình yêu ruột rà với nước Nhật trong tôi. Tôi đã từ bỏ giấc mơ du học Mỹ hay Châu Âu để trở về với tình yêu hoa Anh đào và đất nước mặt trời mọc của mẹ, để có cơ hội học được thêm cốt cách và tinh thần Nhật Bản -  hành trang mà mẹ tin là sẽ giúp tôi thành công trong cuộc đời mình. 

Ít ai biết rằng, biến cố thảm họa động đất sóng thần tháng 3/2011 như một định mệnh đã gây xúc động mạnh trong tôi, khởi nguồn cho tình yêu, sự ngưỡng mộ những tâm hồn Nhật suốt những năm tôi học phổ thông trung học. Và đến giờ, nó đã quyết định sự lựa chọn tương lai của tôi. 

Đã 4 năm  trôi qua, giờ đây khi ngồi viết những dòng này, tôi vẫn cảm nhận như in một chiếc cầu tình cảm đã được những người Việt ở rất xa bắc qua sự hoang tàn và đổ nát nơi nước Nhật, để cùng truyền hơi ấm và tình yêu thương cho nhau. Giai điệu bài hát viết riêng cho những nạn nhân sau thảm họa hồi ấy trong “Pray for Japan - We are all one” của tác giả Dominic Petzold “Million thoughts are with you, You are not alone” (Chúng tôi luôn ở bên bạn / Các bạn không đơn độc đâu) như những đốm lửa nhỏ, những ấm áp san sẻ để kéo gần hơn những tấm lòng, tình người không biên giới…

Phạm Quang Hưng

(Phổ thông chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)

tin nổi bật

Không còn hy vọng thoát nghèo, người phụ nữ chỉ mong có tiền chữa bệnh cho chồng

Hơn một tháng ông Thấn ngã bệnh, bà Điểm như rơi xuống vực thẳm. Ngày ngày bà ở viện chăm sóc chồng, đành phó mặc người mẹ già tai biến và con trai tâm thần tự xoay sở trong căn nhà dột nát.

Hà Giang: Ngày hội Văn hóa dân tộc Mông và Festival khèn Mông năm 2023

Từ ngày 4/2 đến ngày 5/2/2023, tại Sân vận động huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang sẽ diễn ra Ngày hội Văn hoá dân tộc Mông và Festival khèn Mông năm 2023.

Bình Định: Triển khai Chương trình hành động của Chính phủ theo Nghị quyết số 26-NQ-TW

Ngày 05/02/2023, tỉnh Bình Định sẽ tổ chức hội nghị triển khai Chương trình hành động của Chính phủ thực hiện theo Nghị quyết số 26-NQ/TW ngày 03/11/2022 của Bộ Chính trị.

Khó khăn bủa vây hai anh em mồ côi tàn tật, tai nạn liệt giường

Trong lúc sửa trần nhà cho hàng xóm, anh Trần Hải Sâm (ở Hà Tĩnh) bị trượt chân rơi xuống đất dẫn đến vỡ lún cột sống.

Bố mẹ đã cho nhà nhưng tôi bị anh trai đòi lại

Khi còn sống bố mẹ đã viết di chúc để lại ngôi nhà đang ở cho tôi. Sau khi bố mẹ qua đời, tôi cũng đã sang tên sổ đỏ cho mình. Nay anh ruột đi làm xa về, nói là nhà của anh, ở lì không chịu đi. Vậy tôi nên làm thế nào?

Sắp diễn ra lễ hội cà phê Buôn Ma Thuột tại Đắk Lắk

Lễ hội cà phê Buôn Ma Thuột lần thứ 8 năm 2023 sẽ được tỉnh Đắk Lắk tổ chức vào tháng 3/2023 với chủ đề: “Buôn Ma Thuột – Điểm đến của cà phê thế giới”.

Ước mơ khép lại của đứa trẻ 10 tuổi mắc bệnh ung thư hiếm gặp

Mang trong mình nghị lực phi thường, thế nhưng cô bé Uyên vẫn không đủ sức để chống chọi với căn bệnh ung thư thận.

Trao hơn 41 triệu đồng tới ông Phạm Vọ ở Hà Tĩnh

5 năm trước, bà Hoa bị tai nạn giao thông rồi sống cảnh thực vật, nay chồng bà là ông Phạm Vọ phát hiện bệnh ung thư giai đoạn cuối. Bạn đọc Báo VietNamNet ủng hộ gia đình ông Vọ số tiền hơn 41 triệu đồng.

Kon Tum phục dựng được trên 20 lễ hội truyền thống

Tỉnh Kon Tum có 7 dân tộc thiểu số cư trú lâu đời, gồm: Xơ Đăng, Ba Nar, Giẻ- Triêng, Gia Rai, B’râu, Rơ Măm và Hrê.

Người đàn ông cụt chân chăm vợ liệt giường, con gái mắc bệnh Down

Bị cụt một bàn chân nhưng ông Ninh vẫn gắng làm thuê đủ nghề, bởi ông là trụ cột duy nhất trong nhà.

Anh Nguyễn Tấn Xuyên được bạn đọc ủng hộ gần 57 triệu đồng

Nhờ sự giúp đỡ của bạn đọc hảo tâm, sức khỏe anh Nguyễn Tấn Xuyên đã ổn định hơn và được xuất viện trước Tết Nguyên Đán.

Thương con trai ung thư nhưng cha mẹ chỉ còn túp lều tôn tạm bợ

Thời điểm xạ trị, bé Đại còn quá nhỏ nên không chịu hợp tác. Anh Phụng ở quê không vay mượn được tiền, chị Thêm đành cho con dùng thuốc an thần để không phải đưa con ra tận Huế.

Bạn đọc VietNamNet giúp đỡ cụ ông "vô danh" gần 120 triệu đồng viện phí

Nhờ sự lan tỏa, giúp đỡ của quý bạn đọc hảo tâm, cụ ông "vô danh" tiếp tục được chữa trị tích cực. Tuy nhiên, đã nhiều tháng nhưng vẫn chưa thấy thân nhân của cụ ông xuất hiện.

Ngàn lần xin lỗi xác thân

Đọc “Thơ tình Đặng Tường Vy”, NXB Hội Nhà Văn, làm người đọc cứ mãi bâng khuâng. Bâng khuâng vì nó khác lạ. Ừ thì thơ tình nào cũng có buồn vui đan xen nhưng trong tập thơ này, không phải như vậy.

Bố mẹ ngờ nghệch cùng 3 con chen chúc trong căn nhà dột nát

Sau những lần sinh con, chị Thu không nhận ra các con, cũng không cho con bú, bố mẹ buộc phải đưa chị đi viện. Gia cảnh đã khó khăn ngày càng thêm phần bi đát.