Bao-minh-1.jpg
Giám đốc Phùng Minh Bảo giảng bài tại khóa học IT4VIP

Phùng Minh Bảo, 31 tuổi, thành lập công ty SGC Solutions năm 2001 chuyên cung cấp các dịch vụ lưu ký (hosting), thiết kế Web, các giải pháp thương mại điện tử với số vốn ban đầu 800 USD. Hiện nay, SGC Solutions có tổng trị giá tài sản khoảng 400.000 USD. Microsoft Việt Nam và HP Việt Nam có tên trong danh sách khách hàng của công ty.

Báo BĐVN đã có cuộc trò chuyện với Giám đốc Công ty SGC Solutions Phùng Minh Bảo, ứng viên Doanh nhân trẻ xuất sắc nhất châu Á 2008 do Tạp chí Business Week bình chọn.

Chúc mừng anh, anh đã biết mình có tên trong danh sách 26 người được đề cử cho giải thưởng Doanh nhân trẻ xuất sắc nhất châu Á 2008 chứ?

Chưa! Nhưng khoảng hơn 2 tháng trước đây báo Nhịp cầu đầu tư có liên lạc rồi yêu cầu gửi hình và bài giới thiệu dựa trên một số gợi ý, nói là được đề cử vào: Asia's Best Young Entrepreneurs" special project (tạm dịch là Dự án đặc biệt "Những doanh nhân trẻ xuất sắc nhất của Á châu" - PV).

Đối với anh, được đề cử vào giải thưởng này có ý nghĩa như thế nào?

Có thể có nhiều cơ hội kinh doanh hơn, hình ảnh tốt hơn trong khách hàng và đối tác. Nhưng thật sự trong thời gian qua tôi không quan tâm lắm, vì tôi đang quan tâm tới một lĩnh vực mà một businessman (doanh nhân -PV) ít quan tâm: là làm cách nào để phát triển kinh doanh (công nghệ) đi đôi với phát triển hạnh phúc cho cá nhân và xã hội.

À, đúng là các doanh nhân hay nói đến cụm từ phát triển kinh doanh chứ không phải là "phát triển hạnh phúc". Anh giải thích rõ hơn về điều này đi?

Kinh tế Việt Nam và thu nhập của từng cá nhân phát triển hơn rất nhiều so với 20 năm trước, nhưng số người có đời sống hạnh phúc thật sự thì có nhiều hơn? Kể cả doanh nhân giàu có hay người nghèo? Tương tự với công nghệ phát triển rất nhanh, đặc biệt là ICT (công nghệ thông tin - truyền thông), nhưng nó lại làm cho mọi người cô đơn, ít hạnh phúc hơn. Hay Internet, email, chat, game, mạng xã hội... phát triển rất mạnh nhưng số người hạnh phúc nhờ những sự tiến bộ công nghệ và kinh tế ít hơn.

MinhBao-VietCo.jpg

Tạo nhiều công ăn việc làm, của cải  cho xã hội là đem đến hạnh phúc cho người khác đấy chứ. Và ICT cũng đang làm rất tốt điều đó mà?

Chắc chắc là vậy, nhưng mặt trái thì quá nhiều và nặng nề cho xã hội. Chị có thể nhìn xung quanh mình xem, hàng triệu thanh thiếu niên Việt Nam đang mê mải trong chat, game. Có lẽ lúc này cũng vậy (khoảng 21h30 - PV).

Anh đã nhận ra được điều này từ khi nào vậy?

Khoảng một năm trở lại đây. Mọi người rất vội vã. Tôi nghĩ phải có một cách phát triển hài hoà giữa kinh tế, công nghệ và đời sống hạnh phúc của con người. Chung quy, phát triển kinh tế, công nghệ... là vì đời sống con người. Tôi nghĩ bây giờ tôi không phải là một businessman nữa, tại vì tôi không còn busy (bận rộn) nữa. Trong kinh doanh hay công nghệ của thời đại kinh tế tri thức, yếu tố sáng tạo đóng vai trò quyết định. Vội vã làm cản trở sự sáng tạo.

Chỉ có thong thả, chậm rãi, môi trường thiên nhiên trong lành, gia đình hạnh phúc thì mới có thể thích nghi tốt với kinh tế tri thức. Tôi tự tìm cách giải quyết để có thể ung dung vượt qua những điều đó. Và thực tế năm nay là năm hạnh phúc nhất. Trong hơn 7 năm mở công ty thì năm nay là năm dư dả nhất.

Nếu không có gì bí mật, thì đó là cách gì vậy?

Tôi đang tìm cách giúp mọi người trở thành chủ của chiếc ĐTDĐ, chủ của máy tính, Internet... chứ không phải đang làm nô lệ của công nghệ; một công ty có thể thân thiện với môi trường (green company) hơn nhưng vẫn có lợi nhuận. Doanh nhân vẫn có thể kiếm tiền mà vẫn ý thức là mình kiếm tiền để hạnh phúc hơn.

ICT là lĩnh vực mà sự thay đổi quá nhanh. Con người không thể thay đổi nhanh như vậy và liên tục. Chỉ có lấy "tu thân" làm "cái bất biến, ứng cái “vạn biến" sẽ giúp mình thích nghi với sự thay đổi đó, và không gây cho con người sự mệt mỏi và bệnh tật.

Chắc chị cũng biết Internet giúp mọi người kết nối với nhau, nhưng tại sao nhiều thống kê và thực tế lại chứng minh là những người sử dụng Internet thường cảm thấy cô đơn trong thế giới thực?

Thực ra, ICT trở nên tích cực hay tiêu cực do cách mình sử dụng nó. Tại sao Việt Nam lại là nước tiêu thụ nhiều ĐTDĐ đắt tiền mặc dù thu nhập ít hơn các nước phát triển? Internet phát triển mạnh nhưng do game và chat là chủ yếu. Từ thực tế này, tôi đang suy nghĩ nhiều về cách nào đó để giúp cho hàng triệu thanh thiếu niên Việt Nam có thể trở thành chủ nhân của ICT.

Anh có nói, năm nay là năm thành công nhất của công ty từ khi thành lập đến nay. Thành công đó là như thế nào vậy? Làm thế nào để công ty có khách hàng nhiều hơn, doanh thu cao hơn?

Doanh thu vẫn tăng đều (không có đột phá) nhưng do kiểm soát được chi phí nên lượng tiền mặt dư ra nhiều hơn. Tôi chỉ phải làm việc tính ra 4 ngày /tuần so với trước là 6 ngày /tuần.

Kể cả khi có khách hàng yêu cầu làm việc anh cũng từ chối sao?

Nhận khách hàng vừa phải, phù hợp với khả năng của công ty, lựa chọn khách hàng, ứng dụng công nghệ (mobile working, cloud computing - làm việc di động / từ xa, điện toán cụm ảo)... là cách mà tôi có thể giảm giờ làm, giảm chi phí nhưng chưa làm mất lòng khách hàng nào. Tôi có nhiều khách hàng từ 5-7 năm đến nay vẫn duy trì được. Hiện công ty tập trung giữ khách hàng (những cái đang làm khách hàng hài lòng và ở lại).

Anh nhìn nhận thế nào về tình hình suy thoái kinh tế toàn cầu như hiện nay. Và điều đó sẽ tác động như thế nào đến việc kinh doanh của công ty?

Tình hình này sẽ ảnh hưởng nhiều đến các công ty dotcom, e-commerce, socialnetworking... (Internet, thương mại điện tử, mạng xã hội... - PV) ở Việt Nam vì các quỹ đầu tư sẽ thiếu tài chính đầu tư. Nhưng không ảnh hưởng nhiều lắm tới công ty tôi vì công ty đã có sự chuẩn bị từ trước đó. Sự hoạt động của công ty dựa trên vốn tự có, và số lượng khách hàng bền vững trong nhiều năm hoạt động. Trong vài năm tới (2009 -2010), sẽ có nhiều ứng dụng thanh toán điện tử được triển khai để hỗ trợ cho e -commerce.

Trong bối cảnh như vậy, anh có gợi ý gì đối với các công ty web 2.0 Việt Nam?

Vì lĩnh vực này phải đầu tư cho tới  nơi tới chốn mới có thể đem lại kết quả, nên nếu tài chính yếu sẽ bị gãy gánh nửa chừng. Phải tiết kiệm chi phí tối đa, phải có doanh thu thực (không phải chỉ dựa trên page view hay visitor), đừng mong nhiều quá vào các quỹ đầu tư nước ngoài. Cá nhân tôi không thích sự phát triển Web 2.0 ở Việt Nam như hiện tại, nội dung tốt nhưng thương mại điện tử phát triển rất chậm.

Cảm ơn anh!

Thực hiện

Đọc toàn bộ bài viết trên báo Bưu điện Việt Nam số 106 ra ngày 3/11/2008