Rất ít người chú ý rằng, trong Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, trò chơi điện tử được xem là một ngành công nghiệp văn hoá.

Theo Nghị quyết 80, trò chơi điện tử là một trong những lĩnh vực công nghiệp văn hoá được chú trọng tập trung phát triển có trọng tâm, trọng điểm. Đồng thời, đẩy mạnh tổ chức các sự kiện quốc tế, xây dựng thương hiệu quốc gia, xuất khẩu sản phẩm…
Trong vài năm trở lại đây, ngành game tại Việt Nam đã được chú trọng phát triển, đặc biệt là ở cấp quản lý với đầu tàu là Cục Phát thanh, truyền hình và Thông tin điện tử (Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch). Hàng loạt chính sách hỗ trợ được đưa ra như cấp phép nhanh hơn, giúp các nhà phát hành game sớm đưa các trò chơi trực tuyến đến với người chơi; đẩy mạnh việc sản xuất các game có nội dung lịch sử, văn hoá; thúc đẩy game thể thao điện tử (eSports) phát triển...
Tuy nhiên, mọi thứ không phải là hoa hồng, vào giai đoạn trước năm 2015, game online tại Việt Nam luôn gặp phải định kiến xã hội, đã có lúc game còn được so sánh với “ma tuý” để nói về tình trạng nghiện game ở giới trẻ. Hay có những hành vi phạm tội do trẻ vị thành niên gây ra, gần như điều đầu tiên người ta nghĩ đến trong đầu chính là do mê game…
Vào thời điểm năm 2010 – 2012, trước những định kiến xã hội, trò chơi điện tử bị tạm ngừng cấp phép tại Việt Nam, thậm chí các game bắn súng góc nhìn thứ nhất thuộc thể loại eSports cũng bị một số địa phương cấm đoán và phải một thời gian dài về sau mới được tháo gỡ.
Chính vì thế, phát biểu trong một sự kiện được tổ chức mới đây, ông Lê Quang Tự Do, Cục trưởng Cục Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử đã chỉ ra rằng, những định kiến ấy khiến cho ngành game tại Việt Nam bị lỡ cơ hội phát triển.
“Ngành công nghiệp game toàn cầu đang tạo ra doanh thu gần 200 tỷ USD, cao hơn cả điện ảnh, xuất bản và sáng tạo nội dung số, nhưng trong một thời gian dài, Việt Nam đã bỏ lỡ cơ hội này vì định kiến xã hội”, ông Lê Quang Tự Do cho biết.
Để thúc đẩy ngành game phát triển trở lại, bên cạnh các chính sách hỗ trợ, trong vài năm trở lại đây, Cục Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử (Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch) đã phối hợp với báo VnExpress và Liên minh Game Việt Nam tổ chức Ngày hội Game Việt Nam – Vietnam Game Verse, nhằm kết nối các doanh nghiệp game trong nước và quốc tế.
Trong đó, hàng loạt sự kiện được đưa ra như Diễn đàn game Việt Nam, nơi các nhà quản lý, các đơn vị, doanh nghiệp, cá nhân trong ngành game Việt và quốc tế thảo luận về những câu chuyện, chủ đề xoay quanh việc xây dựng và phát triển ngành game trong nước; Gamehub để tìm kiếm các dự án, sản phẩm game Việt tiềm năng, từ đó giúp thúc đẩy, phát triển và đưa sản phẩm ra thị trường; hay giải thưởng Vietnam Game Awards nhằm tôn vinh những sản phẩm game chất lượng cao, có tính sáng tạo và đóng góp tích cực cho cộng đồng…
Hiện nay, nhiều trường Đại học hay các trung tâm đào tạo tại Việt Nam cũng đã đưa game vào chương trình đào tạo chính quy cho sinh viên và học sinh…
Nhưng để phát triển ngành game thành một lĩnh vực công nghiệp văn hoá, chỉ mới như trên là chưa đủ. Bởi trên thị trường hiện nay các game đang được phát hành vẫn chủ yếu được nhập khẩu về từ Trung Quốc; trong khi đó các game có nội dung liên quan đến lịch sử, văn hoá của Việt Nam vẫn rất hạn chế, thậm chí phải nói rằng nó chiếm một phần rất nhỏ và không đáng kể.
Bên cạnh đó, các chính sách liên quan đến thuế cũng khiến cho các doanh nghiệp sản xuất game (studio) tại Việt Nam rất ít đặt trụ sở trong nước mà họ chọn qua Singapore, nơi có sự hỗ trợ tốt hơn về chính sách. Các studio Việt Nam đã từng sản xuất ra các trò chơi nổi tiếng toàn cầu, nhiều game doanh thu từ vài chục đến hàng trăm triệu USD, nhưng họ lại chọn Singapore là bến đỗ.
Chính vì thế, ngành game tại Việt Nam vẫn còn nhiều việc phải làm ở phía trước, trong đó có việc xoá bỏ định kiến và làm sao có những chính sách thông thoáng hơn để thúc đẩy sản xuất các game online trong nước.