Ngô chín nổ giòn vang

Trong cái lạnh của mùa Đông xa xứ, nhà thơ Đặng Tường Vy vừa ra mắt "Thơ tình Đặng Tường Vy" do NXB Hội Nhà văn cấp phép. Đây là tập thơ thứ 9 của chị.

Những vần thơ tình làm ấm lòng những người con xa xứ, nhất là vào những ngày cuối cùng của năm, chuẩn bị đón một mùa Xuân mới.

VietNamNet xin giới thiệu 2 bài thơ trong tập thơ tình của chị.

Bìa tập thơ

Người đàn bà ngồi khâu vết thương không ngừng chảy máu 
Hạt muối nào vừa xát con tim? 
Mũi chỉ đi qua, nỗi buồn quéo lại, mắt ai lưng tròng 

Người đàn bà tập tễnh vén hư không 
Rút gai nhọn viết thành dòng chữ nhỏ 
Ta là hạt cát 
Tình là dây oan 
Tim bớt đau, máu cô đọng 
Sẹo rồi sẽ in sâu 

Người đàn bà chưa biết mình về đâu? 
Rót hương yêu lại hoá giọt sầu 
Nâng ly uống, lạnh luồng quanh gáy
Vầng trăng khuyết hằn sâu bọng mắt 
Sang sông rồi, gạn đục mà chi? 

Cầm ly trà nguội, khói lòng hương tỏa 
Tiếng chim chiều riu ríu làm vui 
Thìa từ bi nêm dòng sông cũ, chân bước đi lòng rũ bùn tan 
Khoai tươm mật ướp vùi dĩ vãng
Nhóm lửa đi, ngô chín… nổ giòn vang.

HỎI EM CÒN NHỚ HAY QUÊN?

Như làn gió lạnh quất thẳng vào tim khi tiếng cưng mọc cánh bay xa  
Lướt qua đời nhau như con tàu rời bến 
Dấu chân kỉ niệm 

Nhặt từng viên sỏi tình yêu bỏ vào chiếc lọ
Mỗi viên sỏi là một bài thơ 
Tha thiết, nồng nàn, hờn dỗi, vu vơ, cuối cùng là tan biến
Chợt đến, chợt đi! 

Nhớ gì bước chân qua? 
Xin lỗi bản thân cho bài học quý 
Hay ghi nhớ phút giây vĩnh cửu đời nhau? 
Mơ hồ! 
Xếp ngăn nắp lại con tim, lật từng trang nhớ, còn gì cho nhau? 

Vạt giường tình ái gãy, sốc dầm… đau!
Máu chảy tràn ngăn nhớ 
Tím tái! Có còn mai sau? 
Thương chuyến tàu sau vô tình giẫm trúng vết thương sâu
Hứng đầy giông bão 

Một lần đi, một lần quên
Đừng hỏi tại sao? 
Tiễn người qua sông sóng lòng bình lặng
Ngày mai trời đầy nắng. 

01/11/2022

Đặng Tường Vy

tin nổi bật

Ngàn lần xin lỗi xác thân

Đọc “Thơ tình Đặng Tường Vy”, NXB Hội Nhà Văn, làm người đọc cứ mãi bâng khuâng. Bâng khuâng vì nó khác lạ. Ừ thì thơ tình nào cũng có buồn vui đan xen nhưng trong tập thơ này, không phải như vậy.

Chiều yêu

Dòng sông quê ai nhuộm mà xanh/ Mái chèo em ai vuốt thành nỗi nhớ/ Từ thuở nu na chăn trâu cắt cỏ/ Nay em xinh ngây ngất cả làng.

Nhẫn cỏ

Tình yêu ơi mãi xao động trong lòng/ Lời thương trao anh người thi sĩ/ Dẫu xa cách vẫn đợi chờ chung thủy/ Vẫn ấm tình nhẫn cỏ ngày xưa.

Bất chợt...

Một thu xưa nở muộn giữa xuân này/ Chùm sầu đông dịu nhẹ mây ngàn say…

Xuân an

Mừng xuân an lạc, Tết muôn nhà/ Trao nhau câu chúc mãi an gia/ Như ý, phát tài thêm phát lộc/ Dồi dào sức khỏe, đẹp hơn hoa

Xuân lại về

Năm mới ăm ắp hữu tình/ Gia đình hạnh phúc an bình muôn nơi!

Đời an vui mấy độ

Tiếng cười trong trẻo gió/ Ngàn bông lau nhẹ bay/ Mùa đông và mắt biếc/ Yêu thương đọng từng ngày.

Men tình như ly rượu vang

Mây trời trong như mắt ngọc/ Dấu chân về phía địa đàng/ Nhớ em một chiều với biển/ Men tình như ly rượu vang...

Xuân đã ngủ tay mềm

Cô giáo Nguyễn Hằng là Hội viên Hội nhà văn Hà Tĩnh. Thơ chị sâu sắc về nội tâm, giàu hình ảnh và luôn tìm tòi sáng tạo. Nhớ về Nguyễn Hằng là nhớ về những vần thơ đẫm nữ tính...

Xuân Quý Mão

Một mùa xuân mới về mang theo nhiều hi vọng, sắc thái mới...

Chiều trên bến cảng nhớ cha

Hải âu lưng trời vẫn tung cánh khơi xa/ Cha không còn vẽ chim chao trên sóng biển/ Cha nói Hải âu bạn đường thân thiện/ Tàu giữa trùng dương cha bớt quạnh lòng...

Thành phố trở mình

Sau những đau thương mất mát trước đại dịch, TP HCM đx và đang từng bước vươn lên. Một mùa Xuân mới đang về trên thành phố.

Từ Thức lên tiên

Đời phiêu lãng ung dung tự tại/ Sống thanh nhàn thư thái an nhiên/ Ta tìm đến thiên thai hạnh ngộ/ Như mộng hồn Từ Thức lên tiên...

PHÁO HOA ĐÊM THÁNG CHẠP

Tác phẩm “Pháo hoa đêm tháng Chạp” của Nguyễn Đăng Tấn, khai bút từ những năm đầu thập niên 80 thế kỷ 20, khi anh còn là sinh viên của Đại học Tổng hợp Hà Nội, một người lính từ chiến trường trở về.

Trái Ngang!

Thi Ngọc Lan viết nhiều về tình yêu và những khoảng lặng của cuộc tình. Đó là những khoảnh khắc của sự dằn vặt, đau khổ và những trái ngang về tình yêu ...