Họp lớp, hội trường ‘hoành tráng’ mới thể hiện ‘đẳng cấp’?

Nguyễn Công Thảo Sống tại Hà Nội, hoạt động trong lĩnh vực Nghiên cứu Nhân học.

Giá như mỗi trường ở đồng bằng, thành thị khi tổ chức họp mặt, lễ kỷ niệm, đón nhận tiền ủng hộ từ các thế hệ học trò chủ động sử dụng tiền ấy ủng hộ ngôi trường vùng cao còn thiếu thốn nào đó thì ý nghĩa biết bao.

Giá như mỗi trường ở đồng bằng, thành thị khi tổ chức họp mặt, lễ kỷ niệm, đón nhận tiền ủng hộ từ các thế hệ học trò chủ động sử dụng tiền ấy ủng hộ ngôi trường vùng cao còn thiếu thốn nào đó thì ý nghĩa biết bao.

Cuộc đua “hội trường”?

Có dịp về quê, ông bạn học cùng lớp ngày xưa trong lúc trà dư tửu hậu có kể cho tôi về việc trường này, trường nọ mới tổ chức 50 năm ngày thành lập thật hoành tráng. Nhiều quan chức về dự, xe biển xanh không thiếu, tiền ủng hộ của học sinh các khóa có khi đến tiền tỷ. Trường mời cả ca sỹ nổi tiếng về hát, tiệc mặn linh đình…

Tôi cảm nhận được sự ngưỡng mộ trong cách kể chuyện của bạn, thầm hiểu rằng bạn ước lễ kỷ niệm tới đây của trường mình chí ít cũng phải được như thế.

Trong một vài năm trở lại đây, xu thế tổ chức lễ kỷ niệm thành lập trường, họp lớp... nở rộ, ngày càng phát triển, có quy mô lớn hơn. Năm lẻ cũng tổ chức, năm chẵn thì làm to hơn.

Quy mô và tính “chuyên nghiệp” không ngừng được “nâng tầm”. Thông báo trên truyền thông, thư mời đích danh (những người thành đạt), thư mời chung, điện thoại, tin nhắn, thôi thì đủ cả.

Có những lễ kỷ niệm được tổ chức gồm cả trình diễn thời trang, ca nhạc, yến tiệc linh đình. Và để làm điều đó, chiến lược marketing được xây dựng bài bản như bất kỳ một doanh nghiệp sắp tung sản phẩm mới ra thị trường. Hồ sơ học sinh các khóa được lục lại. Các nhân vật thành đạt, các lớp trưởng được mời về, cùng trường bàn bạc việc tổ chức sao cho không kém cạnh trường bạn.

{keywords}

Ảnh minh họa

Dường như họ tin rằng việc tổ chức lễ kỷ niệm càng “hoành tráng” thì “đẳng cấp” của trường càng được nâng lên, từ đó mà sinh ra những phô trương không cần thiết. Người ta tin rằng đóng góp vật chất cho trường là cách duy nhất để bày tỏ tâm thế “uống nước nhớ nguồn” và là điều mà mọi thế hệ học sinh nên làm. Người ta đua nhau tặng phong bì, rồi ghế, rồi bàn… vật gì cũng được, miễn là có tên mình trên đó, càng to hơn người khác càng tốt.

Giá trị tinh thần đôi khi bị biến thành một cuộc đua… Không mấy người trong số họ tự hỏi số tiền ủng hộ ấy sẽ được sử dụng như thế nào? Có nhất thiết phải phong bì như thế không? Nhiều nơi, trường lớp đã kiên cố, khang trang, đã đạt “chuẩn quốc gia” từ lâu thì việc xây dựng trường là không cần thiết.

Giá như...

Phú quý thường sinh lễ nghĩa. Kinh tế phát triển, chúng ta có quyền nghĩ nhiều hơn về lễ, hội. Tuy nhiên, việc tổ chức các ngày lễ đó nếu chỉ dừng lại ở mức độ vừa phải, mang tính chất “ôn cố, tri tân” thì hẳn sẽ mang ý nghĩa và để lại dư âm hơn rất nhiều. Ôn cố để chúng ta nhớ lại một thời đi học trong trẻo, nhiệt huyết để nhắc nhở mình sống tốt hơn trong thời hiện tại. 

Trong những cuộc gặp ấy, thay vì những chúc tụng ồn ào, thay vì chỉ tập trung ghi tên tuổi những cựu học sinh, sinh viên thành đạt, phải chăng sẽ là ấm áp, thiết thực hơn nếu trường, lớp cùng xem những người bạn nào cuộc sống còn khó khăn, chật vật để cùng chung tay giúp đỡ.

Và không chỉ vậy...

Nghề nghiệp giúp tôi có cơ hội đi nhiều nơi, đặc biệt là vùng cao, vùng sâu vùng xa nơi nhiều tộc người thiểu số sinh sống. Không ít nơi trường vẫn chưa ra trường, lớp chưa gọi được là lớp. Nhiều học sinh vẫn bầm môi vì lạnh, đu dây đến trường, ngồi nghe giảng bài với bụng lép kẹp, bữa ăn chỉ lưng cơm trắng trộn muối với bát canh rau rừng…

Ở nơi ấy, lễ kỷ niệm thành lập trường là khái niệm xa xỉ.

Giá như mỗi trường ở đồng bằng, thành thị khi tổ chức họp mặt, lễ kỷ niệm, đón nhận tiền ủng hộ từ các thế hệ học trò chủ động sử dụng tiền ấy ủng hộ ngôi trường vùng cao còn thiếu thốn nào đó thì ý nghĩa biết bao.

Khi đó, không cần cờ hoa, biển hiệu, không cần “truyền thống”, thành tích hay bằng khen, tự thân những nghĩa cử ấy sẽ là những bài giảng mới mà các thầy cô truyền tiếp cho hết thảy các thế hệ học trò…

Nguyễn Công Thảo

 

tin nổi bật

Học phí đại học tăng mạnh, cơ hội nào cho sinh viên nghèo?

Vài năm gần đây, học phí các trường đại học tăng mạnh, chắc chắn sẽ làm nhiều người phải từ bỏ ước mơ như tôi ngày xưa…

Về nơi ‘nằm sấp thấy cá, nằm ngửa thấy ong’

Tương Dương - Nghệ An cùng với Hương Khê - Hà Tĩnh và Đông Hà - Quảng Trị là ba điểm nắng nóng nhất miền Trung. Nhưng ít ai biết rằng, ở ngay cạnh “rốn nóng” Tương Dương lại là một điểm đến lý thú bậc nhất ở miền tây Nghệ An.

Người tài không bỏ việc, chỉ rời bỏ sếp kém

Không ít người tài được đưa đi đào tạo, sau khi tốt nghiệp được bố trí công việc thì xin nghỉ hoặc chuyển ra ngoài cơ quan nhà nước. Họ không rời bỏ công việc mà chỉ rời bỏ người quản lý yếu kém.

Thí sinh ngủ quên: Đúng, sai giám thị?

Dư luận xôn xao về vụ một học sinh ngủ quên không làm bài dẫn đến bị điểm liệt và trượt tốt nghiệp THPT. Chưa có xem xét trách nhiệm của giám thị thì người ta đã khẳng định là giám thị làm đúng quy chế.

Trung Quốc thay đổi chính sách đối ngoại, hướng mạnh tới châu Phi

Trong bối cảnh quan hệ với Mỹ và châu Âu có nhiều bước lùi trong thời gian qua, Trung Quốc đang hướng sự chú ý tới châu Phi, nơi họ đang có quan hệ thương mại thân thiết với nhiều quốc gia.

Khủng hoảng tại Sri Lanka tạo thời cơ cho Ấn Độ ‘thế chân’ Trung Quốc

Nhờ vị trí địa lý chiến lược, Sri Lanka từ lâu đã thu hút được sự chú ý của các nước lớn trong khu vực. Việc chính phủ nước này rơi vào khủng hoảng là thời cơ không thể tốt hơn để Ấn Độ cạnh tranh ảnh hưởng với Trung Quốc tại đây.

Đang thiếu thốn, sao cứ máy móc thuốc nào cũng phải đấu thầu

Cần thay đổi tư duy về mua sắm công trong ngành y, nhanh chóng khắc phục bất cập trong các qui định, qui trình đấu thầu mua sắm thuốc và vật tư y tế.

Đất khó Hóc Chọ và những người giỏi trường đời

Quê tôi ở “vùng hai đầu” - vùng nghèo, vùng khó nhất của huyện Đô Lương. Xóm tôi ở lại là xóm nghèo nhất của xã, xóm của những “hóc”, “chọ” cha ông để lại với những cái tên: Chọ Hao, Chọ Rò, Chọ Mại, Chọ Dong…

Hiến kế phân luồng trên cầu Long Biên cho xe máy, xe đạp và đổi tăng làn giờ cao điểm

Cầu Long Biên bắc qua sông Hồng để kết nối quận Hoàn Kiếm, quận Ba Đình với quận Long Biên của Hà Nội. Cây cầu được xây dựng từ 1898 tới 1902 bởi công ty Daydé & Pillé, và được sử dụng vào năm 1903 với tên ban đầu là cầu Paul Doumer.

Ông Abe với mong muốn một 'Nhật Bản hùng cường trở lại'

Năm 2012, trong nỗ lực vận động bầu cử, ông Abe Shinzo đã đưa ra một số chính sách cải thiện kinh tế xã hội: Nới lỏng tiền tệ, kích thích tài khóa để làm mạnh hệ thống tài chính, cải cách cơ cấu xã hội bằng khuyến khích đầu tư tư nhân.

Abe Shinzo: Người đi giữa những 'tương phản' của xã hội Nhật Bản

Cả nước Nhật đã bị hai phát súng làm cho vừa bàng hoàng vừa tỉnh thức. Sẽ không còn là Nhật Bản của những ngày chưa có việc một cựu Thủ tướng với nhiệm kì dài nhất lịch sử bị ám sát.

Đường hầm ô tô thoát nước: Hà Nội, TP.HCM hết cảnh phố thành sông

Nhóm tác giả từ châu Âu và Mỹ đề xuất đào đường hầm cho ô tô chạy, đồng thời nửa dưới đường hầm vẫn thoát nước khi mưa nhỏ, khi mưa to thì cấm xe, cho nước thoát qua.

Các quốc đảo Thái Bình Dương trong ‘vòng ngắm’ của Trung Quốc

Chuyến thăm kéo dài 10 ngày của Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tới các quần đảo Thái Bình Dương giàu tài nguyên đã đưa nơi từng bị coi là "vùng nước khuất ngoại giao" trở thành tâm điểm chú ý trên bản đồ địa chính trị thế giới.

Tác động của khủng hoảng kép đến kinh tế Việt Nam

Những hệ lụy của khủng hoảng kép trên thế giới đã nêu trong bài trước sẽ có thể ảnh hưởng xấu đến phục hồi kinh tế đến nước ta như thế nào?

Khủng hoảng kép chưa từng có tiền lệ

Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu lần này có 2 đặc điểm nổi bật, chưa có tiền lệ so với các cuộc khủng hoảng trước mà nhân loại từng chứng kiến.