Họp lớp, hội trường ‘hoành tráng’ mới thể hiện ‘đẳng cấp’?

Nguyễn Công Thảo Sống tại Hà Nội, hoạt động trong lĩnh vực Nghiên cứu Nhân học.

Giá như mỗi trường ở đồng bằng, thành thị khi tổ chức họp mặt, lễ kỷ niệm, đón nhận tiền ủng hộ từ các thế hệ học trò chủ động sử dụng tiền ấy ủng hộ ngôi trường vùng cao còn thiếu thốn nào đó thì ý nghĩa biết bao.

Giá như mỗi trường ở đồng bằng, thành thị khi tổ chức họp mặt, lễ kỷ niệm, đón nhận tiền ủng hộ từ các thế hệ học trò chủ động sử dụng tiền ấy ủng hộ ngôi trường vùng cao còn thiếu thốn nào đó thì ý nghĩa biết bao.

Cuộc đua “hội trường”?

Có dịp về quê, ông bạn học cùng lớp ngày xưa trong lúc trà dư tửu hậu có kể cho tôi về việc trường này, trường nọ mới tổ chức 50 năm ngày thành lập thật hoành tráng. Nhiều quan chức về dự, xe biển xanh không thiếu, tiền ủng hộ của học sinh các khóa có khi đến tiền tỷ. Trường mời cả ca sỹ nổi tiếng về hát, tiệc mặn linh đình…

Tôi cảm nhận được sự ngưỡng mộ trong cách kể chuyện của bạn, thầm hiểu rằng bạn ước lễ kỷ niệm tới đây của trường mình chí ít cũng phải được như thế.

Trong một vài năm trở lại đây, xu thế tổ chức lễ kỷ niệm thành lập trường, họp lớp... nở rộ, ngày càng phát triển, có quy mô lớn hơn. Năm lẻ cũng tổ chức, năm chẵn thì làm to hơn.

Quy mô và tính “chuyên nghiệp” không ngừng được “nâng tầm”. Thông báo trên truyền thông, thư mời đích danh (những người thành đạt), thư mời chung, điện thoại, tin nhắn, thôi thì đủ cả.

Có những lễ kỷ niệm được tổ chức gồm cả trình diễn thời trang, ca nhạc, yến tiệc linh đình. Và để làm điều đó, chiến lược marketing được xây dựng bài bản như bất kỳ một doanh nghiệp sắp tung sản phẩm mới ra thị trường. Hồ sơ học sinh các khóa được lục lại. Các nhân vật thành đạt, các lớp trưởng được mời về, cùng trường bàn bạc việc tổ chức sao cho không kém cạnh trường bạn.

{keywords}

Ảnh minh họa

Dường như họ tin rằng việc tổ chức lễ kỷ niệm càng “hoành tráng” thì “đẳng cấp” của trường càng được nâng lên, từ đó mà sinh ra những phô trương không cần thiết. Người ta tin rằng đóng góp vật chất cho trường là cách duy nhất để bày tỏ tâm thế “uống nước nhớ nguồn” và là điều mà mọi thế hệ học sinh nên làm. Người ta đua nhau tặng phong bì, rồi ghế, rồi bàn… vật gì cũng được, miễn là có tên mình trên đó, càng to hơn người khác càng tốt.

Giá trị tinh thần đôi khi bị biến thành một cuộc đua… Không mấy người trong số họ tự hỏi số tiền ủng hộ ấy sẽ được sử dụng như thế nào? Có nhất thiết phải phong bì như thế không? Nhiều nơi, trường lớp đã kiên cố, khang trang, đã đạt “chuẩn quốc gia” từ lâu thì việc xây dựng trường là không cần thiết.

Giá như...

Phú quý thường sinh lễ nghĩa. Kinh tế phát triển, chúng ta có quyền nghĩ nhiều hơn về lễ, hội. Tuy nhiên, việc tổ chức các ngày lễ đó nếu chỉ dừng lại ở mức độ vừa phải, mang tính chất “ôn cố, tri tân” thì hẳn sẽ mang ý nghĩa và để lại dư âm hơn rất nhiều. Ôn cố để chúng ta nhớ lại một thời đi học trong trẻo, nhiệt huyết để nhắc nhở mình sống tốt hơn trong thời hiện tại. 

Trong những cuộc gặp ấy, thay vì những chúc tụng ồn ào, thay vì chỉ tập trung ghi tên tuổi những cựu học sinh, sinh viên thành đạt, phải chăng sẽ là ấm áp, thiết thực hơn nếu trường, lớp cùng xem những người bạn nào cuộc sống còn khó khăn, chật vật để cùng chung tay giúp đỡ.

Và không chỉ vậy...

Nghề nghiệp giúp tôi có cơ hội đi nhiều nơi, đặc biệt là vùng cao, vùng sâu vùng xa nơi nhiều tộc người thiểu số sinh sống. Không ít nơi trường vẫn chưa ra trường, lớp chưa gọi được là lớp. Nhiều học sinh vẫn bầm môi vì lạnh, đu dây đến trường, ngồi nghe giảng bài với bụng lép kẹp, bữa ăn chỉ lưng cơm trắng trộn muối với bát canh rau rừng…

Ở nơi ấy, lễ kỷ niệm thành lập trường là khái niệm xa xỉ.

Giá như mỗi trường ở đồng bằng, thành thị khi tổ chức họp mặt, lễ kỷ niệm, đón nhận tiền ủng hộ từ các thế hệ học trò chủ động sử dụng tiền ấy ủng hộ ngôi trường vùng cao còn thiếu thốn nào đó thì ý nghĩa biết bao.

Khi đó, không cần cờ hoa, biển hiệu, không cần “truyền thống”, thành tích hay bằng khen, tự thân những nghĩa cử ấy sẽ là những bài giảng mới mà các thầy cô truyền tiếp cho hết thảy các thế hệ học trò…

Nguyễn Công Thảo

 

tin nổi bật

Đạo đức cán bộ và… tiền lẻ

Dưới góc độ pháp lý, hành vi của ông Đ.C.P. có dấu hiệu vi phạm quy định về đạo đức, văn hóa giao tiếp của cán bộ, công chức. Việc gọi tiền lẻ là “rác’ và ném tung tóe là dấu hiệu hành vi bị cấm, theo luật Ngân hàng Nhà nước.

Tên các nước: Không nên áp dụng quy tắc duy nhất khi dịch tên phổ biến

Qua tên gọi của một số nước lớn và thường dùng trong tiếng Việt cho thấy cần căn cứ thực tiễn của các tên đó mà quy định tiếp theo hoặc sử dụng hơn 1 (ví dụ 2) tên gọi chính thức…

‘Hợp chủng’ hay ‘Hợp chúng quốc Hoa Kỳ’: Vị đại sứ đau đáu với việc dịch thuật

Chúng ta dịch không đúng tên gọi chính thức đầy đủ của 2 quốc gia lớn trên thế giới, 2 thành viên thường trực Hội đồng bảo an LHQ: Mỹ và Anh - Đại sứ Bùi Thế Giang viết trong thư ngỏ gửi Tuần Việt Nam.

Điểm hẹn tri thức chứa đựng vô số bất ngờ ở Australia

Các thư viện công cộng tại Australia không chỉ là nơi cung cấp sách, mà từ lâu đã trở thành một không gian kết nối cộng đồng địa phương.

Đồng phục tư duy

Một giáo sư nước ngoài giảng dạy tại một đại học tiêu chuẩn quốc tế ở Việt Nam phàn nàn với tôi rằng, anh rất thất vọng với bài thi cuối kì của sinh viên.

Ưu đãi bình thường lại yêu cầu thầy cô phải cống hiến phi thường

Nếu thầy cô cứ là những người bình thường, nghề giáo là nghề để mưu sinh thì giáo dục sẽ ra sao? Còn nếu muốn người thầy phải gánh trách nhiệm với thế hệ tương lai thì lương thưởng, đãi ngộ èo uột liệu có công bằng?

2 năm thực thi EVFTA: Kim ngạch thương mại EU - Việt Nam có nhiều tích cực

Chủ tịch Ủy ban Thương mại quốc tế của Nghị viện châu Âu Bernd Lange vừa kết thúc chuyến công tác giám sát việc thực thi Hiệp định thương mại tự do EU - Việt Nam (EVFTA). Ông có cuộc trao đổi với Tuần Việt Nam.

Room tín dụng và chuyện tu chánh án thứ 5

Trong giờ học về các loại khủng hoảng kinh tế ở trường Columbia, Mỹ, năm ngoái, vị giáo sư giảng cho chúng tôi là để phòng tránh khủng hoảng ngân hàng, thế giới có 2 cách tiếp cận chính sách là kìm kẹp (repression) và thận trọng (prudential).

Giám đốc CDC Hoa Kỳ tại Việt Nam: Chúng tôi ở đây, giúp dân ứng phó dịch bệnh

Thời gian vừa qua diễn ra đầy căng thẳng với tất cả nhưng chúng ta đã có mối quan hệ tin cậy lẫn nhau trước tình huống khẩn cấp - bác sĩ Eric Dziuban, Giám đốc CDC Hoa Kỳ tại Việt Nam chia sẻ.

Biết ơn bệnh nhân

Cách đây hơn 20 năm, tôi có dịp được gặp GS Nguyễn Tài Thu. Câu chuyện kéo dài 3 tiếng, tôi nhớ nhất một câu mà GS lặp lại nhiều lần: “Bác sĩ phải biết ơn bệnh nhân. Không có bệnh nhân thì không thành bác sĩ được đâu”.

Người chăn bò trong thành phố cuồng bóng đá

Bóng đá du nhập vào Việt Nam từ cuối thế kỷ 19, từ đó cho đến nay, tình yêu dành cho bóng đá của người Việt luôn lớn hơn các môn thể thao khác. Thời bao cấp ở Hà Nội có một người chăn bò mê bóng đá theo cách riêng.

Khi nhà nhà bán bảo hiểm

Gần đây, tôi liên tục nhận được điện thoại chào mời mua bảo hiểm, bạn bán hàng đon đả giới thiệu các gói bảo hiểm khác nhau, rồi quyền lợi người mua thế này, thế khác.

Loài cây không hái lá buổi trưa, báu vật làm giàu ẩn dưới tán rừng

Kho tàng tri thức và kinh nghiệm sử dụng cây thuốc quý của người dân miền tây Nghệ An đang được nghiên cứu, từng bước tạo ra một cuộc cách mạng làm kinh tế dưới tán rừng.

Những ‘anh chị’ lừng danh Hà Nội xưa: Gái Hàng Khoai, trai Hàng Lược

Trong nửa đầu thế kỷ 20 ở Hà Nội, hầu như khu vực nào cũng có dân “anh chị”. Bãi Phúc Xá có Lẫm, Đức Lùn, Hai Ổi; khu vực Trần Quý Cáp có Ba Sinh; phố Khâm Thiên có Phúc Đen…

Dân ‘anh chị’ Hà Nội xưa: Ỷ vào gia thế, quyền chức

Hà Nội thời phong kiến và Pháp thuộc tồn tại các cá nhân, nhóm người bất chấp đạo đức truyền thống, đứng ngoài luật pháp. Tiếng Việt gọi họ là nặc nô, du côn, anh chị, lưu manh… Có nhiều cuốn sách, bài viết về Hà Nội xưa nhưng ít khi đề cập mặt trái.