Đặng Tường Vy là cây bút nữ có nhiều dấu ấn tại thành phố Hồ Chí Minh, hiện định cư tại Pháp. Chị đã xuất bản gần 10 tập thơ. Những bài dưới đây là rút từ tập "Thơ tình Đặng Tường Vy", sắp xuất bản.
Nhà thơ Đặng Tường Vy

Anh là dấu phẩy giữa đời 
Câu lưng lửng viết, ghi thời lửng thương 
Anh là đoạn viết trong chương 
Buồn, vui, phận bạc, thói thường trời ghen 

Sao không là dấu chấm đen 
Bờ vai em tựa, tối đèn còn nhau 
Giông chiều thổi rách cơn đau 
Bài văn viết nhở, gió nhàu cánh hoa 

Em đi giữa chốn người ta 
Lá đời đong đếm phong ba cất lòng 
Ngập ngừng dấu phẩy giữa dòng 
Viết gì sưởi ấm cơn đông vào mùa 

Đừng như lá rụng ban trưa 
Đừng như cọng nắng bán mua nỗi buồn 
Đong nhau ấm sợi thở luồng
Đất trời say giấc, chim muông gọi tình 

Anh là dấu phẩy, ơi mình 
Thương con sẻ nhỏ gom tình làm rơm 
Sưởi sao cho ấm từng hôm 
Khi là dấu phẩy, cái ôm nửa vời  

Anh là dấu phẩy buông lơi  
Câu văn nào viết hết lời đa đoan 
Chạm vào gai nhọn xanh giàn 
Biết anh hạt bụi treo làn mi cay. 

NẾU ANH BIẾT EM SỚM HƠN?  

Nếu anh biết em sớm hơn? 
Em không bạn bè cùng mưa nắng 
Em không thả hồn xa vắng tìm từng con chữ kết thành bài thơ 
Em không khắc khoải đêm về ủ chăn nghe gió thở 

Nếu anh biết em sớm hơn? 
Bàn tay em không hằn vết nhăn năm tháng vất vả mưu sinh 
Mái tóc em không nhiều sợi bạc vì thương vì nhớ 
Đôi chân không nhiều vết chai sạn bởi đường dài mỏi bước 
Cơm áo gạo tiền không làm em tất tả ngược xuôi 

Nếu anh biết em sớm hơn? 
Lễ hội hay xuân về em không nằm trong chăn ước ngọn lửa tình thắp sáng 
Bài thơ buồn mãi mãi lặng im  
Em sẽ là em, không là thi sĩ, bán nỗi niềm bán cả thanh xuân 

Nếu anh biết em sớm hơn? 
Nụ cười mùa xuân trên môi em nở 
Bão tố đầy trời anh đỡ anh che 
Có chi đâu thân gái dặm trường tìm ly rượu sưởi ấm đời cô quạnh 
Có anh đây em không còn giá lạnh
Hạnh phúc đầy, hạnh phúc là thơ

Em mỉm cười, tin nổi không anh ơi? 
Vợ anh đó chị mấy lần hạnh phúc? Hay biếu chồng biếu cả ước mong? 
Bởi với em tình yêu là ảo ảnh, là giọt nước mắt, là giọt sương long lanh 
Lời anh hứa nắng lên sương tan biến
Em lặng buồn giọt nước mắt long lanh. 

Đặng Tường Vy

tin nổi bật

Chiều yêu

Dòng sông quê ai nhuộm mà xanh/ Mái chèo em ai vuốt thành nỗi nhớ/ Từ thuở nu na chăn trâu cắt cỏ/ Nay em xinh ngây ngất cả làng.

Nhẫn cỏ

Tình yêu ơi mãi xao động trong lòng/ Lời thương trao anh người thi sĩ/ Dẫu xa cách vẫn đợi chờ chung thủy/ Vẫn ấm tình nhẫn cỏ ngày xưa.

Bất chợt...

Một thu xưa nở muộn giữa xuân này/ Chùm sầu đông dịu nhẹ mây ngàn say…

Xuân an

Mừng xuân an lạc, Tết muôn nhà/ Trao nhau câu chúc mãi an gia/ Như ý, phát tài thêm phát lộc/ Dồi dào sức khỏe, đẹp hơn hoa

Xuân lại về

Năm mới ăm ắp hữu tình/ Gia đình hạnh phúc an bình muôn nơi!

Đời an vui mấy độ

Tiếng cười trong trẻo gió/ Ngàn bông lau nhẹ bay/ Mùa đông và mắt biếc/ Yêu thương đọng từng ngày.

Men tình như ly rượu vang

Mây trời trong như mắt ngọc/ Dấu chân về phía địa đàng/ Nhớ em một chiều với biển/ Men tình như ly rượu vang...

Xuân đã ngủ tay mềm

Cô giáo Nguyễn Hằng là Hội viên Hội nhà văn Hà Tĩnh. Thơ chị sâu sắc về nội tâm, giàu hình ảnh và luôn tìm tòi sáng tạo. Nhớ về Nguyễn Hằng là nhớ về những vần thơ đẫm nữ tính...

Xuân Quý Mão

Một mùa xuân mới về mang theo nhiều hi vọng, sắc thái mới...

Chiều trên bến cảng nhớ cha

Hải âu lưng trời vẫn tung cánh khơi xa/ Cha không còn vẽ chim chao trên sóng biển/ Cha nói Hải âu bạn đường thân thiện/ Tàu giữa trùng dương cha bớt quạnh lòng...

Thành phố trở mình

Sau những đau thương mất mát trước đại dịch, TP HCM đx và đang từng bước vươn lên. Một mùa Xuân mới đang về trên thành phố.

Từ Thức lên tiên

Đời phiêu lãng ung dung tự tại/ Sống thanh nhàn thư thái an nhiên/ Ta tìm đến thiên thai hạnh ngộ/ Như mộng hồn Từ Thức lên tiên...

PHÁO HOA ĐÊM THÁNG CHẠP

Tác phẩm “Pháo hoa đêm tháng Chạp” của Nguyễn Đăng Tấn, khai bút từ những năm đầu thập niên 80 thế kỷ 20, khi anh còn là sinh viên của Đại học Tổng hợp Hà Nội, một người lính từ chiến trường trở về.

Trái Ngang!

Thi Ngọc Lan viết nhiều về tình yêu và những khoảng lặng của cuộc tình. Đó là những khoảnh khắc của sự dằn vặt, đau khổ và những trái ngang về tình yêu ...

Núi vẫn đôi

Đâu dòng sữa chảy hóa sinh sôi/ Vách đá, đàn môi tiếng gọi mời/ Hồn ta ngây ngất vào sương khói/ Mơ đến ngàn năm núi vẫn đôi...