Câu thơ như những lời tâm sự nhẹ nhàng, da diết gửi đến người thương.


 

Chúng mình nợ nhau một cái kết vẹn tròn
Nợ những hẹn hò khi hoàng hôn nắng tắt
Nợ những buổi chiều nắm tay nhau thật chặt
Trên con phố quen mình cùng dắt nhau về.

Chúng mình nợ nhau những trò chuyện đêm khuya
Nợ những cái ôm khi gió về lạnh buốt
Nợ tiếng cười giòn trong những ngày tất bật
Nợ một bờ vai khi khó nhọc nhau cần.

Chúng mình nợ nhau những lo lắng, quan tâm
Nợ những ghen tuông, nợ những lần hờn dỗi
Nợ những dòng tin mình ngọt ngào thăm hỏi
Cho những nỗi buồn cũng như khói bay đi.

Chúng mình nợ nhau những câu nói thầm thì
Nợ những yên bình khi có nhau bên cạnh
Chúng mình bây giờ đôi bàn tay buốt lạnh
Bởi những yêu thương đã chấp cánh bay rồi.

Chúng mình nợ nhau một nửa của cuộc đời.


CHUYỆN CHÚNG MÌNH CÓ LẼ CHỈ THẾ THÔI 

Chuyện chúng mình có lẽ chỉ thế thôi
Cuốn tiểu thuyết không một hồi hạnh ngộ
Dù bỏ ra bao nhiều ngàn nhung nhớ
Cũng là thừa lời hứa chẳng vẹn nguyên

Đã một thời bàn tay nắm bình yên
Ta ngộ nhận những yêu thương là thật
Có ngờ đâu lệ vương nơi khóe mắt
Tình là gì hạnh phúc hay niềm đau

Chuyện chúng mình có lẽ chỉ tình yêu
Của tuổi trẻ còn ngây thơ bồng bột
Chỉ buổi đầu lửa nhiệt tâm cháy khát
Khánh tận rồi tắt ngấm giữa đau thương

Hai chúng ta lặng lẽ một con đường
Giấu vào trong kĩ niệm yêu dang dở
Tuy đẹp đẽ cũng chỉ là quá khứ
Chuyện chúng mình có lẽ chỉ thế thôi.

Phương Uyên

tin nổi bật

Chiều yêu

Dòng sông quê ai nhuộm mà xanh/ Mái chèo em ai vuốt thành nỗi nhớ/ Từ thuở nu na chăn trâu cắt cỏ/ Nay em xinh ngây ngất cả làng.

Nhẫn cỏ

Tình yêu ơi mãi xao động trong lòng/ Lời thương trao anh người thi sĩ/ Dẫu xa cách vẫn đợi chờ chung thủy/ Vẫn ấm tình nhẫn cỏ ngày xưa.

Bất chợt...

Một thu xưa nở muộn giữa xuân này/ Chùm sầu đông dịu nhẹ mây ngàn say…

Xuân an

Mừng xuân an lạc, Tết muôn nhà/ Trao nhau câu chúc mãi an gia/ Như ý, phát tài thêm phát lộc/ Dồi dào sức khỏe, đẹp hơn hoa

Xuân lại về

Năm mới ăm ắp hữu tình/ Gia đình hạnh phúc an bình muôn nơi!

Đời an vui mấy độ

Tiếng cười trong trẻo gió/ Ngàn bông lau nhẹ bay/ Mùa đông và mắt biếc/ Yêu thương đọng từng ngày.

Men tình như ly rượu vang

Mây trời trong như mắt ngọc/ Dấu chân về phía địa đàng/ Nhớ em một chiều với biển/ Men tình như ly rượu vang...

Xuân đã ngủ tay mềm

Cô giáo Nguyễn Hằng là Hội viên Hội nhà văn Hà Tĩnh. Thơ chị sâu sắc về nội tâm, giàu hình ảnh và luôn tìm tòi sáng tạo. Nhớ về Nguyễn Hằng là nhớ về những vần thơ đẫm nữ tính...

Xuân Quý Mão

Một mùa xuân mới về mang theo nhiều hi vọng, sắc thái mới...

Chiều trên bến cảng nhớ cha

Hải âu lưng trời vẫn tung cánh khơi xa/ Cha không còn vẽ chim chao trên sóng biển/ Cha nói Hải âu bạn đường thân thiện/ Tàu giữa trùng dương cha bớt quạnh lòng...

Thành phố trở mình

Sau những đau thương mất mát trước đại dịch, TP HCM đx và đang từng bước vươn lên. Một mùa Xuân mới đang về trên thành phố.

Từ Thức lên tiên

Đời phiêu lãng ung dung tự tại/ Sống thanh nhàn thư thái an nhiên/ Ta tìm đến thiên thai hạnh ngộ/ Như mộng hồn Từ Thức lên tiên...

PHÁO HOA ĐÊM THÁNG CHẠP

Tác phẩm “Pháo hoa đêm tháng Chạp” của Nguyễn Đăng Tấn, khai bút từ những năm đầu thập niên 80 thế kỷ 20, khi anh còn là sinh viên của Đại học Tổng hợp Hà Nội, một người lính từ chiến trường trở về.

Trái Ngang!

Thi Ngọc Lan viết nhiều về tình yêu và những khoảng lặng của cuộc tình. Đó là những khoảnh khắc của sự dằn vặt, đau khổ và những trái ngang về tình yêu ...

Núi vẫn đôi

Đâu dòng sữa chảy hóa sinh sôi/ Vách đá, đàn môi tiếng gọi mời/ Hồn ta ngây ngất vào sương khói/ Mơ đến ngàn năm núi vẫn đôi...