Tiếc nuối những 'gã trai' hào hoa Sài Gòn

Lần đầu tiên đến với Sài Gòn, tôi bị hớp hồn ngay bởi những "gã trai" ấy.

'Đồ cũ, đồ mới' và những day dứt mùa Vu Lan

"Đồ cũ, đồ mới" hay chuyện những người con giữa xuôi ngược bộn bề, không thể về bên mẹ, có thể bắt gặp đâu đó trong cuộc sống này.

Chùa Bồ Đề, vì 'đời' mà tội tình cho 'đạo'

Nhìn về câu chuyện của chùa Bồ Đề, xin hãy xem đó như là một vết thương của thời "lỗi đời, lỗi đạo".

Thủ khoa Mỹ, thủ khoa Việt và cánh cửa cơ hội

Bài toán đặt ra ở đây là tại sao chúng ta không tìm ra một cơ chế tốt hơn cho trọng dụng và bồi dưỡng hiền tài?

Thi học sinh giỏi ở Mỹ và luyện 'gà chọi' ở... VN

Từ cách chuẩn bị cho đến cách thi và lựa chọn học sinh giỏi của Mỹ thật khác xa cách làm ở VN hiện nay.

Món ăn mang tên 'vô cảm'

Bình minh của phố bị đánh cắp bởi những tiếng rao báo oang oang, rè khàn từ những chiếc xe đạp cà tàng rong qua khắp các ngóc ngách, vỉa hè.

Vẫn lên đường mặc cho bi kịch MH17

  Hình ảnh từ hiện trường vụ tai nạn máy bay MH17 làm lay động nhân tâm mỗi chúng ta; nhắc khéo nhân loại về sự phù du của thân phận con người.

Khi 'đầu cừu, đuôi thuyền trưởng' thành Chuyện đương thời

Chẳng hạn, tại sao không đặt ra với các em rằng phản biện, đối thoại với các thầy cô một cách tôn trọng có phải là "tôn sư"?

Ngọn nguồn và đặc thù một vùng đất

"Như vậy đó hiện đại và hoang sơ, bí ẩn và cởi mở, giàu có và khó nghèo chen lẫn, đồng bằng sông Cửu Long hiện lên trước mắt ta ngồn ngộn sức sống".

Ơn sếp, ơn trời biển!

Thế đấy, ngay cái chân bảo vệ, bác giám đốc không muốn nhường cho ai, chỉ để cho bà con xa gần của mình hay của vợ mình. Nói cả công sở thương nhau hay "cả nhà thương nhau", tìm thử có chỗ nào khác?

"Anh cứ đọc hết Tô Hoài sẽ rõ"

Lần này ông đã ra đi, đi hẳn rồi. Nhưng Tô Hoài vẫn là Tô Hoài, vẫn còn đó Tô Hoài của văn học, báo chí, văn hóa Việt Nam.

Bản án giật mũ và tương lai một con người

Trong vụ án ở Hải Phòng, liệu hành vi gây ra đó có quá nguy hiểm cho xã hội đến mức tòa án xếp chung với các tội phạm cướp giật thông thường?

Câu hỏi khắc khoải ở cổng trường đại học

Câu hỏi "làm sao để người tìm được (đúng) việc; việc tìm được (đúng) người"? vẫn trải dài hết kỳ thi này đến kỳ thi khác.

Du học xong về hay ở, quan trọng bạn là ai?

Hóa ra việc du học và trở về chỉ dựa trên cái nền căn bản là "gia đình có điều kiện", tư chất không thích nghi với sự rèn luyện cao ở nước ngoài, việc chọn con đường trở về là "dễ chịu" hơn.

Việt Nam: Xứ sở của những... bức tường?

Sau này lớn lên, tôi nhận ra rằng hầu như cơ quan nhà nước nào ở Việt Nam cũng có tường gạch hoặc tường sắt bao quanh.

Điều gì khiến chúng ta trân trọng?

Sự giao thoa của văn hóa không chỉ đi kèm quá trình thông thương của "con đường tơ lụa", theo những bước chân của Marco Polo, mà nó còn có những con đường khác.

Nói trực tiếp với dân

Với một vấn đề nhạy cảm như khi chủ quyền thiêng liêng của quốc gia bị xâm phạm, người dân rất trông chờ những thông tin chính thức và sự biểu thị quan điểm trực tiếp từ cấp lãnh đạo cao nhất.

Yêu nước qua mạng: Tại sao lại phê phán?

Hoàn cảnh thời đại đã khác, do đó cách biểu đạt lòng yêu nước cũng phải có những thay đổi. "Yêu nước qua mạng" cũng là một cách thể hiện khác biệt, mới mẻ của thế hệ trẻ.

Cơn bão lo chung và những người bạn bên kia biển Đông

Tôi biết ánh mắt mình giờ có lẽ sẽ hướng ra xa hơn, không chỉ trong Biển Đông trước mặt, mà còn về phía những người bạn đã từng cùng lo chung với VN một cơn bão.

Nay ta trọn phần chính nghĩa

 Xúc cảm nhân theo dõi câu chuyện người dân tuần hành yêu nước phản đối giàn khoan Trung Quốc, ông Nguyễn Minh Nhị (Nguyên Chủ tịch UBND tỉnh An Giang) đã gửi tới Tuần Việt Nam chùm thơ.

Người trở về kể chuyện tình Trịnh Công Sơn

Ngày tôi trở về, anh đã hòa cùng cát bụi, về lại nguồn cội một miền xa rất xa/ Những đóa hồng vàng mang dư âm nỗi niềm hạnh ngộ.

Dưới Cột cờ Hà Nội nói với con về Tổ quốc

Cột cờ đã đứng đó từ thời Hoàng Diệu bảo vệ thành Hà Nội, và nay nó đang và sẽ cùng chúng ta tiếp tục bảo vệ từng tấc đất nơi đầu sóng.

Chúng ta chưa bao giờ hiểu Hà Nội

Chúng ta chưa bao giờ hiểu Hà Nội cả, và nếu cứ như thế này, cũng sẽ không bao giờ hiểu.

Nghĩ về cái sự 'chán' Hà Nội

Hôm nay đi lên cầu Long Biên bắt gặp vài cái "khóa tình yêu", chỉ lạ ở chỗ, những người yêu nhau đó họ chọn chỗ để khóa đúng cái chỗ thẳng đuột vô duyên của cầu.

Nhớ Trịnh Công Sơn khi đón Khánh Ly trở về

Giờ đây tôi tự tin đáp rằng người ta chỉ thôi nghe Trịnh khi họ ngừng tư duy về chính mình và thế giới cũng như thôi rung động trước những vẻ đẹp diệu vời của cuộc sống từng phút, từng giây.