

Trong bối cảnh căng thẳng tại Trung Đông leo thang đến đỉnh điểm đầu năm 2026, tên lửa Ghadr nổi lên như một biểu tượng sức mạnh của Iran, với công nghệ lai tiên tiến và tầm bắn xa, thường được kết hợp với tên lửa Emad để tạo nên những đợt tấn công trả đũa mạnh mẽ nhắm vào Israel và các căn cứ Mỹ, khẳng định vị thế răn đe chiến lược của Tehran.

Tên lửa Ghadr, còn được gọi là Ghadr-110 hoặc Qadr-110 theo cách viết tiếng Ba Tư, là sản phẩm của chương trình tên lửa đạn đạo Iran, do Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) phát triển từ đầu những năm 2000.
Đây là biến thể nâng cấp từ tên lửa Shahab-3 gốc, tập trung vào việc cải thiện tầm bắn và độ chính xác để đáp ứng nhu cầu chiến lược trong khu vực.
Tên lửa Ghadr được thiết kế với cấu trúc hai tầng, kết hợp nhiên liệu lỏng ở tầng đầu tiên để cung cấp lực đẩy mạnh mẽ ban đầu và nhiên liệu rắn ở tầng thứ hai để tăng tốc độ và khả năng cơ động, giúp tên lửa dễ dàng lưu trữ và phóng nhanh hơn so với các mẫu hoàn toàn nhiên liệu lỏng.
Công nghệ lai này không chỉ giảm thời gian chuẩn bị phóng mà còn nâng cao khả năng sống sót trước các cuộc tấn công phủ đầu, vì tầng nhiên liệu rắn ít dễ cháy nổ hơn.

Về thông số kỹ thuật, tên lửa Ghadr có nhiều phiên bản với tầm bắn đa dạng: Ghadr S đạt khoảng 1.350km, Ghadr H lên đến 1.650km và Ghadr F mở rộng tới 1.950km, đủ để bao phủ các mục tiêu từ Iran đến Israel, các căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh hoặc thậm chí một phần châu Âu.

Trọng lượng đầu đạn dao động từ 650 đến 1.000kg, tùy thuộc vào phiên bản, cho phép mang theo tải trọng thông thường, phân mảnh hoặc có tiềm năng hạt nhân, dù Iran luôn khẳng định chương trình tên lửa của mình chỉ mang tính phòng thủ.
Điểm nổi bật là hệ thống dẫn đường cải tiến, sử dụng định vị quán tính (INS) kết hợp với các cảm biến hiện đại, mang lại độ chính xác với sai số vòng tròn (CEP) khoảng 300-500 mét, tốt hơn đáng kể so với Shahab-3 gốc.
Tên lửa Ghadr đạt tốc độ siêu thanh ở giai đoạn tái nhập khí quyển, với chiều dài thân khoảng 15-16 mét và đường kính 1,25 mét, làm cho nó phù hợp với bệ phóng di động trên xe tải, tăng tính cơ động và khó bị phát hiện bởi vệ tinh do thám.
Công nghệ của tên lửa Ghadr còn bao gồm khả năng tái nhập khí quyển cơ động (reentry vehicle - RV) ở một số biến thể, tương tự tên lửa Emad, cho phép đầu đạn thay đổi quỹ đạo để né tránh hệ thống phòng thủ tên lửa như Arrow hay Iron Dome của Israel.
Iran đã đầu tư vào sản xuất nội địa các linh kiện chính, từ động cơ đẩy đến hệ thống điện tử, giúp vượt qua các lệnh cấm vận và nâng cao độ tin cậy.

Trong các thử nghiệm từ năm 2007, tên lửa Ghadr đã chứng minh hiệu quả, với các video công bố cho thấy khả năng phóng hàng loạt và tấn công chính xác mục tiêu giả định.

Tên lửa Ghadr thường được triển khai kết hợp với tên lửa Emad, một biến thể khác của họ Shahab-3, để tạo sự đa dạng trong kho vũ khí, nơi Ghadr cung cấp tầm bắn xa hơn còn Emad tập trung vào độ chính xác cao hơn nhờ đầu đạn cơ động nâng cao.
Tên lửa Ghadr đã được sử dụng thực tế trong các chiến dịch tấn công trả đũa, nổi bật là các đợt True Promise I tháng 4/2024, True Promise II tháng 10/2024 và các xung đột leo thang năm 2025-2026, khi Iran phóng hàng trăm quả kết hợp với tên lửa Emad nhắm vào các căn cứ không quân và trung tâm chỉ huy của Israel.
Những lần triển khai này không chỉ khẳng định tính hiệu quả của tên lửa Ghadr mà còn thể hiện chiến lược "răn đe bằng số lượng" của Iran, với khả năng phóng đồng loạt để bão hòa hệ thống phòng thủ đối phương.
Tên lửa Ghadr đại diện cho sự trưởng thành của công nghệ tên lửa Iran, từ thiết kế lai nhiên liệu đến dẫn đường chính xác và cơ động cao, góp phần duy trì cán cân quyền lực trong khu vực Trung Đông.
Với các nâng cấp liên tục, tên lửa Ghadr tiếp tục là yếu tố then chốt trong kho vũ khí của IRGC, thu hút sự chú ý từ các nhà phân tích an ninh toàn cầu.


