
Từ khoản vay nuôi tôm đến khoản nợ hơn 1,5 tỷ đồng
Ngày 22/10/2018, ông Lâm Văn H. và vợ là bà Phạm Thị T. ký hai hợp đồng tín dụng với Quỹ Tín dụng nhân dân Thạnh Phú.
Khoản vay đầu tiên trị giá 600 triệu đồng, phục vụ chi tiêu gia đình và nuôi tôm. Hai bên thỏa thuận lãi suất trong hạn 16,2%/năm, lãi quá hạn bằng 150% lãi suất trong hạn, thời hạn vay 36 tháng, trả gốc và lãi vào cuối kỳ.
Để đảm bảo khoản vay, ông H. thế chấp quyền sử dụng thửa đất rộng 250m2 là đất trồng lúa tại huyện M., tỉnh Sóc Trăng (nay thuộc xã N., thành phố Cần Thơ).
Cùng ngày, vợ chồng ông tiếp tục ký khoản vay thứ hai trị giá 400 triệu đồng, cũng nhằm phục vụ việc nuôi tôm. Mức lãi suất tương tự như khoản vay đầu. Tài sản bảo đảm là một thửa đất lúa khác rộng hơn 538m2.

Tuy nhiên, sau khi nhận tiền, việc làm ăn không thuận lợi khiến vợ chồng ông H. không thực hiện đúng nghĩa vụ trả nợ. Theo phía quỹ tín dụng, khoản vay 600 triệu đồng sau nhiều năm chỉ được trả 1,5 triệu đồng tiền gốc và hơn 1 triệu đồng tiền lãi.
Đến tháng 9/2025, số nợ của khoản vay đầu đã tăng lên hơn 1,45 tỷ đồng, gồm 598,5 triệu đồng tiền gốc và hơn 855 triệu đồng tiền lãi.
Đối với khoản vay thứ hai, sau khi bị kiện ra tòa, ông H. và gia đình đã xoay xở trả đủ 400 triệu đồng tiền gốc. Phía quỹ tín dụng cũng giảm tiền lãi phát sinh từ hơn 501 triệu đồng xuống còn hơn 116 triệu đồng.
Do đó, quỹ tín dụng chỉ còn yêu cầu tòa buộc vợ chồng ông H. thanh toán khoản lãi hơn 116 triệu đồng của hợp đồng thứ hai và tiếp tục trả toàn bộ khoản nợ hơn 1,45 tỷ đồng của hợp đồng thứ nhất.
Trong quá trình giải quyết vụ án, ông H. thừa nhận khoản nợ như phía nguyên đơn trình bày. Ông cho biết gia đình lâm cảnh khó khăn vì con bị bệnh nên xin được trả dần mỗi tháng 2 triệu đồng.
Ông H. cũng đồng ý nếu không trả được nợ thì tài sản thế chấp là quyền sử dụng đất sẽ bị xử lý để thanh toán cho quỹ tín dụng.
Tòa bác kháng cáo, buộc vợ chồng vay tiếp tục trả nợ
Tháng 9/2025, Tòa án nhân dân khu vực 8 TP Cần Thơ xử sơ thẩm và chấp nhận yêu cầu khởi kiện của Quỹ Tín dụng nhân dân Thạnh Phú.
Tòa buộc ông H. và bà T. liên đới trả hơn 1,45 tỷ đồng đối với khoản vay thứ nhất và tiếp tục chịu lãi phát sinh cho đến khi thanh toán xong.
Ngoài ra, vợ chồng ông H. còn phải trả thêm hơn 116 triệu đồng tiền lãi của khoản vay thứ hai.
Bản án cũng tuyên, nếu ông H. và bà T. không thực hiện nghĩa vụ thanh toán thì quỹ tín dụng có quyền yêu cầu cơ quan chức năng phát mãi quyền sử dụng thửa đất đã thế chấp để thu hồi nợ.
Không đồng ý với phán quyết trên, ông H. kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm.
Tại phiên tòa phúc thẩm, ông cho rằng cấp sơ thẩm tính lãi chưa chính xác, đặc biệt là khoản vay thứ hai vì ông đã thanh toán xong tiền gốc.
Ông H. còn cho rằng phía quỹ tín dụng từng đồng ý xóa khoản lãi này và có xác nhận của chính quyền địa phương, nhưng giấy tờ hiện do quỹ tín dụng giữ.
Ngoài ra, ông H. phản đối việc phát mãi cả nhà và đất vì theo ông, khi ký hợp đồng chỉ thế chấp quyền sử dụng đất chứ không thế chấp căn nhà mới xây dựng sau này với giá trị khoảng 800 triệu đồng.
Tuy nhiên, Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận định quá trình giải quyết vụ án, chính ông H. từng xác nhận còn nợ và xin được trả dần vì hoàn cảnh khó khăn.
Tòa cho rằng việc ông H nói đã được xóa nợ lãi nhưng không xuất trình được tài liệu chứng minh thì không có căn cứ xem xét bởi theo quy định, nghĩa vụ chứng minh thuộc về bị đơn.
Đối với căn nhà xây trên đất, tòa xác định bản án sơ thẩm chỉ tuyên xử lý quyền sử dụng đất thế chấp. Việc xử lý tài sản gắn liền với đất sẽ được xem xét trong giai đoạn thi hành án nếu người vay không tự nguyện thực hiện nghĩa vụ.
Theo Hội đồng xét xử, căn nhà được xây trên đất lúa không đúng quy định, nên việc hồ sơ thế chấp không thể hiện tài sản gắn liền với đất là có cơ sở.
Chính vì vậy, Tòa án nhân dân TP Cần Thơ cấp phúc thẩm nhận định kháng cáo của ông H. không có căn cứ chấp nhận.
Ngày 13/4/2026, tòa tuyên giữ nguyên bản án sơ thẩm, buộc vợ chồng ông H. và bà T. tiếp tục thực hiện nghĩa vụ trả nợ cho quỹ tín dụng theo phán quyết đã tuyên.
