
Đây là hiện tượng "upcharge", ám chỉ việc khách hàng bị định hướng sang lựa chọn đắt tiền hoặc mua thêm sản phẩm qua gợi ý của nhân viên, nhất là khi khách không được thông báo rõ khoản chênh lệch khi gọi món.
“Anh/chị dùng nước lọc hay nước có ga?”
Đứng trước hai gợi ý, nhiều người tưởng mình chỉ đang chọn thức uống miễn phí đi kèm bữa ăn. Trên thực tế, "nước lọc" trong câu hỏi này lại chính là nước khoáng đóng chai, đương nhiên sẽ bị tính tiền.
Một biên tập viên của Food&Wine từng gọi nước lọc tại quán cocktail ở Manhattan và sau đó phát hiện chai nước có giá 12 USD. Một người khác cũng rơi vào tình huống tương tự khi phải trả khoảng 20 USD cho chai nước mà cô tưởng được phục vụ miễn phí.
Để tránh hiểu nhầm, thực khách có thể hỏi nước đó có tính phí hay không hoặc yêu cầu nước lọc miễn phí nếu nơi đó cung cấp. Mỗi nhà hàng hay quốc gia đều có cách phục vụ khác nhau. Vì vậy không nên mặc định nước đặt sẵn trên bàn luôn miễn phí.
“Anh/chị có muốn dùng thêm bánh mì không?”
Bánh mì, khoai tây, cơm, nước xốt hoặc một món ăn kèm được nhân viên chủ động giới thiệu dễ tạo cảm giác chúng đã nằm trong giá món chính. Trên thực tế, một số nhà hàng vẫn tính tiền riêng cho chúng.

Theo Food&Wine, khách nên kiểm tra thực đơn hoặc hỏi lại nếu không chắc bánh mì và món ăn kèm được phục vụ miễn phí. Bánh mì không quá đắt vẫn phát sinh chi phí chế biến, nhân công,... Vì vậy ngày càng có nhiều nhà hàng thu thêm tiền.
Chẳng hạn ở Pháp, bánh mì thường được tính trong giá bữa ăn. Nhưng tại một số nước châu Âu, bánh mì hoặc đồ ăn nhẹ đặt sẵn trên bàn có thể tính theo một khoản riêng, theo The Guardian.
“Anh/chị có muốn thử món đặc biệt hôm nay không?”
Món đặc biệt thường được nhân viên giới thiệu bằng lời thay vì in sẵn trên thực đơn khiến khách không biết rõ về giá cả. Những món này rất có thể sử dụng nguyên liệu theo mùa hoặc rượu cao cấp, giá sẽ đắt hơn đáng kể so với lựa chọn thông thường.
Chẳng hạn một biên tập viên của Food&Wine từng nhờ nhân viên gợi ý cocktail và được giới thiệu một loại đồ uống ngoài thực đơn. Cô gọi 2 ly vì thấy hợp khẩu vị, nhưng tới lúc thanh toán mới biết mỗi ly có giá 38 USD do được phủ thêm whisky Yamazaki 17 quý hiếm.
Hỏi giá món đặc biệt không phải hành động khiếm nhã, nhất là khi nhà hàng không chủ động công bố. Nhiều cơ quan bảo vệ người tiêu dùng cũng cho rằng doanh nghiệp cần thông báo rõ các khoản phí trước khi khách quyết định mua, thay vì chỉ để chúng xuất hiện trên hoá đơn.
"Anh/chị muốn dùng loại rượu nào?"
Giá của cùng một loại cocktail có thể thay đổi đáng kể tùy loại rượu nền. Một ly vodka soda sử dụng nhãn phổ thông sẽ có giá khác với ly pha bằng vodka cao cấp, dù tên đồ uống và cách trình bày gần như giống nhau.

Trong nhiều trường hợp, quầy bar có sẵn một nhãn rượu mặc định. Nếu nhân viên đưa ra vài thương hiệu mà không kèm giá, khách có thể vô tình chọn loại đắt nhất. Food&Wine khuyên thực khách nói rõ ngân sách hoặc hỏi mức chênh lệch trước khi quyết định.
Tình huống tương tự có thể xảy ra khi nhân viên đề nghị đổi loại vang, nâng cấp thịt hoặc thay nguyên liệu thường bằng một phiên bản cao cấp. Khách nên hiểu đây là một lựa chọn mới có khả năng phát sinh phí, nếu cần thì nên chủ động hỏi rõ ràng hơn.
"Có muốn thêm phô mai hoặc topping không?"
Một lát phô mai, quả trứng, chén xốt hay vài loại topping riêng lẻ thường có giá không lớn. Nhưng khi chọn nhiều loại và cộng dồn lại, suất ăn có thể trở nên đắt hơn nhiều so với mức giá ban đầu. Chẳng hạn một phần kem có thể lên đến 50 USD do mỗi loại topping được tính thêm 4 USD.
Không phải mọi lời gợi ý đều muốn “bẫy” khách hàng bởi việc bán thêm món vốn là hoạt động bình thường. Vấn đề thực khách cần được thông báo rõ các lựa chọn có thể phát sinh phí và mức giá chứ không phải đợi đến lúc xem hoá đơn mới phát hiện.
