
Vay hơn 80 triệu đồng mua một liệu trình chữa ung thư
Anh N.N. (28 tuổi, Hưng Yên) làm công nhân, mức lương gần 10 triệu đồng/tháng. Khi bố anh mắc ung thư phổi giai đoạn cuối, có đột biến gene EGFR, được bác sĩ tư vấn về các phương án điều trị trong đó có thuốc miễn dịch.
Dù loại thuốc trên có giá khá cao, anh N. vẫn quyết định vay mượn nhiều nơi gom đủ số tiền hơn 80 triệu đồng để chữa bệnh cho bố. Thế nhưng, người cha chỉ dùng thuốc miễn dịch được 4 ngày rồi qua đời, chưa hết liệu trình 21 ngày theo dự kiến.
Theo ThS.BS Trịnh Thế Cường, Khoa Hóa trị liệu, Bệnh viện E (Hà Nội), đây là câu chuyện không hiếm gặp trong thực tế điều trị ung thư. Khi người thân được chẩn đoán ung thư, tâm lý chung của gia đình là tìm mọi cách để có được phương pháp chữa tốt nhất, thậm chí sẵn sàng vay nợ hoặc bán tài sản.
Tuy nhiên, bác sĩ Cường cho rằng, điều quan trọng trong điều trị là tìm được phương án phù hợp nhất với tình trạng người bệnh và hoàn cảnh gia đình, chứ không phải là phương pháp đắt tiền nhất.

Bác sĩ Cường dẫn một trường hợp khác đang điều trị tại Bệnh viện E để minh họa. Bệnh nhân là cụ bà 81 tuổi, được chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn IV từ tháng 6/2024. Trước đó, bà đã trải qua nhiều phác đồ hóa chất tại một bệnh viện lớn ở TPHCM. Gần đây, bệnh tiến triển, tình trạng ho tăng lên nên gia đình đưa bà ra Hà Nội tiếp tục điều trị.
Dù tuổi cao, bà vẫn có thể tự làm những công việc nhẹ trong nhà và thể trạng chưa quá yếu.
Sau khi cân nhắc tình trạng của người bệnh và khả năng chi trả, bác sĩ lựa chọn hóa chất đơn thuần thay vì chạy theo những phương án điều trị có chi phí cao hơn.
Thuốc được lựa chọn có ưu điểm tác dụng phụ tương đối nhẹ, phù hợp với tuổi và thể trạng người bệnh. Bảo hiểm y tế chi trả 50%, đồng thời gia đình lựa chọn thuốc sản xuất tại Ấn Độ để giảm thêm chi phí. Mỗi chu kỳ điều trị, tính cả thuốc hỗ trợ, gia đình chi trả khoảng 800.000-900.000 đồng.
Sau 3 chu kỳ, tình trạng ho của bà giảm rõ rệt. Kết quả chụp CT đánh giá lại cho thấy tổn thương phổi giảm nhiều, dù chưa thể hết ho hoàn toàn do tổn thương trước đó đã nặng.
Không nên chạy đua với thuốc đắt tiền nhất
Từ những trường hợp trên, bác sĩ Cường cho rằng yếu tố kinh tế là vấn đề cần được xem xét một cách thẳng thắn trong điều trị ung thư, dù đây thường là chủ đề khá tế nhị.
“Bác sĩ cần nắm được hoàn cảnh của bệnh nhân để tư vấn phương án phù hợp. Người bệnh không nên chạy đua với phương pháp tốt nhất hay đắt tiền nhất nếu lợi ích mang lại không tương xứng với khả năng chi trả của gia đình”, bác sĩ Cường chia sẻ.
Theo bác sĩ, một phương án điều trị phù hợp phải được cân nhắc dựa trên nhiều yếu tố, gồm tình trạng bệnh, tuổi tác, thể trạng, mục tiêu điều trị và điều kiện kinh tế của bệnh nhân.
Đặc biệt, trước khi quyết định vay nợ, bán nhà, bán đất hoặc dồn toàn bộ tài sản để điều trị cho người bệnh, gia đình nên trao đổi kỹ với bác sĩ về hiệu quả thực tế của phương pháp được lựa chọn.
Nếu một phương pháp có khả năng chữa khỏi bệnh, việc gia đình chấp nhận bán tài sản để mang lại cơ hội sống cho người thân có thể là lựa chọn xứng đáng.
Ngược lại, với những trường hợp ung thư giai đoạn cuối, khi mục tiêu điều trị chủ yếu là kiểm soát bệnh, giảm triệu chứng và kéo dài thời gian sống, lợi ích của phương pháp đắt tiền hơn cần được đặt lên bàn cân cùng với gánh nặng tài chính.
Vì vậy, thay vì chỉ hỏi “Thuốc nào tốt nhất?”, gia đình người bệnh nên hỏi thêm: “Phương pháp này giúp ích thêm bao nhiêu và gia đình có thể duy trì được trong bao lâu?”. Đây là những câu hỏi quan trọng giúp bác sĩ và gia đình cùng đưa ra quyết định điều trị tỉnh táo, phù hợp, tránh để cuộc chiến với ung thư trở thành gánh nặng tài chính quá sức.


