
Những món đồ bị lấy đôi khi khiến chính người kinh doanh cũng khó tin. Tại các nhà hàng đạt sao Michelin ở Pháp, khách từng mang đi dao, nến và giá treo giấy vệ sinh, không quên đem theo cả ốc vít để có thể lắp lại.
Một chủ nhà hàng ở Québec (Canada) cho biết, cơ sở của mình từng mất bàn dã ngoại, tranh và bộ điều khiển điều hoà. Nhà hàng Wilsons ở Bristol (Anh) lại thường xuyên thất lạc những chiếc thìa khảm xà cừ dùng để phục vụ kem thảo mộc.
“Cứ vài tháng, tôi lại phải mua thêm đến 28 chiếc”, chủ nhà hàng Wilsons nói.
Khảo sát của nhà cung cấp thiết bị phục vụ ăn uống Nisbets cho thấy, 27% người trưởng thành tại Anh từng lấy một món đồ từ nhà hàng hoặc quán rượu.
Theo The Guardian, hành vi này thường bắt nguồn từ 3 nguyên nhân: cảm giác mình có quyền lấy, mong muốn giữ một món đồ làm kỷ niệm và sự liều lĩnh sau khi uống rượu.

Nhiều thực khách có thể không xem việc bỏ một chiếc thìa hay chiếc ly vào túi nghiêm trọng như hành vi trộm cắp thông thường. Món đồ nhỏ được đặt sẵn trên bàn và gắn với một trải nghiệm đáng nhớ dễ được họ xem như “quà lưu niệm” thay vì tài sản của nhà hàng.
Tâm lý muốn chứng minh mình từng đến một địa điểm nổi tiếng cũng góp phần thúc đẩy hành vi này. Trước đây, một chiếc gạt tàn có tên nhà hàng có thể trở thành vật để chủ nhân khoe với bạn bè. Ngày nay, nhu cầu ấy phần nào được thay thế bằng những bức ảnh món ăn đăng lên mạng xã hội.
Tuy nhiên, việc chụp ảnh và chia sẻ trải nghiệm dường như chưa thể xóa bỏ sức hấp dẫn của những món đồ có thể cầm về. Đôi khi thứ khiến người ta thích thú không nằm ở giá trị của vật dụng mà ở cảm giác lén lấy được nó mà không bị phát hiện.
Các nhà hàng đã thử nhiều cách để hạn chế thất thoát. Một số nơi gắn giá bán lên những vật dụng dễ bị lấy. Một số nơi khác trực tiếp chất vấn khách nếu nghi ngờ họ giấu đồ.
Chuỗi nhà hàng Mexico Wahaca tại Anh từng áp dụng một biện pháp mềm mỏng hơn. Cơ sở này hứa tặng bánh taco cho những người mang trả các chiếc thìa nhiều màu đã lấy trước đó.
Nếu tình trạng thất thoát tiếp diễn, giải pháp đơn giản nhất là cộng chi phí thay thế vào giá món ăn. Khi đó, ngay cả những thực khách không lấy gì cũng có thể phải trả thêm tiền cho hành vi của người khác.
Một phương án khác được đề xuất là nhà hàng có thể tặng khách những hộp diêm in tên thương hiệu làm kỉ niệm. Tuy nhiên có lẽ với một số người, điều hấp dẫn không phải món đồ mà là cảm giác lấy được thứ vốn không phải của mình.
