Hôm nay (18/5), Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại Hà Nội mở phiên tòa xét xử theo trình tự phúc thẩm để xem xét kháng cáo của cả bị cáo Đặng Thị Thanh Hương (52 tuổi, ở Hà Nội) và bị hại là bà Vũ Thị H. (63 tuổi, ở Hà Nội).

Theo bản án sơ thẩm, làm nghề buôn bán bất động sản tự do, khoảng đầu năm 2018, bị cáo Hương giới thiệu với bà H. mình có chồng là tổng giám đốc một công ty bất động sản, bản thân có nhiều mối quan hệ với các lãnh đạo cấp cao của TP Hà Nội. 

Khoảng tháng 8/2018, bà H. thấy khu đất tại số nhà 36 Trần Hưng Đạo, Hà Nội có vị trí đẹp nên muốn đầu tư xây dựng văn phòng cho thuê. 

Trên thực tế, khu đất này là biệt thự cũ thuộc sở hữu nhà nước, trước đó đã được giao cho các cơ quan và nhiều hộ dân quản lý sử dụng... Dù biết rõ tình trạng pháp lý dự án trên, song bị cáo nói có thể giúp bà H. mua được toàn bộ thửa đất trên với giá 400 triệu đồng/m2. Sau đó, bà H. đã chuyển 25 tỷ đồng để mua nhà. 

Cũng khoảng thời gian tháng 8/2018, bị cáo Hương gợi ý bà H. mua thêm thửa đất tại 47F phố Ngô Quyền, Hà Nội, dù trên thực tế, địa chỉ trên không có thật. Sau đó, bà H. tiếp tục chuyển cho bị cáo hơn 229 tỷ đồng. Toàn bộ số tiền chiếm đoạt được, bà Hương dùng để trả nợ và chi tiêu hết.

Screenshot at May 18 14 15 17.png
Bị cáo tại tòa. Ảnh: T.N

Tòa án cấp sơ thẩm tuyên phạt bị cáo Hương mức án tù chung thân về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Sau bản án sơ thẩm, bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

Trong khi đó, người bị hại kháng cáo với nội dung: Yêu cầu hủy bản án sơ thẩm để điều tra lại vì cho rằng, có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm, vi phạm tố tụng.

Nội dung kháng cáo của người bị hại cũng cho rằng, số tiền mà bà H. bị lừa đảo chiếm đoạt là hơn 500 tỷ đồng chứ không phải hơn 290 tỷ đồng như cáo buộc.

Nước mắt người bị hại

Tại phiên tòa phúc thẩm, bà H. đưa ra bằng chứng và khẳng định, số tiền bị cáo Hương đã nhận và chiếm đoạt của bà là hơn 533 tỷ đồng. Bà đề nghị HĐXX cấp phúc thẩm làm rõ số tiền trên bị cáo Hương đã nhận và chuyển đi những đâu và sử dụng vào những mục đích gì.

Trong nước mắt, bà H. trình bày rằng, số tiền mà bà đưa cho bị cáo là tiền bà gom từ nhiều người, trong đó có cả người quét rác. Số tiền họ đưa cho bà là tiền mồ hôi lao động vất vả mới có được. Bà H. cho hay, đã nhiều lần bà muốn nhảy cầu tự vẫn, nhưng vì trách nhiệm đòi lại tiền cho những người đã tin tưởng đưa tiền cho bà mà bà phải cố sống đến hôm nay.

“Từ ngày xét xử sơ thẩm đến nay, gia đình bị cáo không sang hỏi thăm gia đình tôi và khắc phục hậu quả gì. Gia đình tôi cũng không nhận được bất kỳ số tiền nào trong số tiền hơn 229 tỷ đồng mà tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên bị cáo Hương phải bồi thường cho tôi. 

Hiện nay, gia đình tôi gặp rất nhiều khó khăn khi vẫn phải đi thuê nhà để sống. Ngoài ra, một số người cho tôi vay tiền để góp vốn mua đất rồi bị bị cáo Hương lừa ngày nào cũng đến thúc giục tôi trả tiền. Hoàn cảnh gia đình tôi đang cực kỳ bi đát”, bà H. trình bày.

Theo quan điểm của đại diện VKS, có căn cứ chấp nhận một phần kháng cáo của người bị hại, tòa án cấp sơ thẩm chưa xem xét hết các tài liệu, chứng cứ liên quan đến vụ án. 

Cụ thể, tòa án cấp sơ thẩm mới chỉ xác định số tiền bị cáo Hương chiếm đoạt của bà Hoa là hơn 229 tỷ đồng. Ngoài số tiền này, bà H. khai còn nhiều lần khác chuyển tiền cho bị cáo Hương từ vài tỷ đồng đến vài chục tỷ đồng. 

Đại diện VKS đề nghị HĐXX cấp phúc thẩm hủy một phần bản án sơ thẩm để điều tra lại nhằm làm rõ số tiền bị cáo Hương đã chiếm đoạt của bà H. Đại diện VKS đề nghị bác kháng cáo của bà Hương vì cho rằng mức án mà tòa án cấp sơ thẩm dành cho bị cáo là hợp lý, đúng người, đúng tội.

Sau khi xem xét, HĐXX cấp phúc thẩm quyết định tuyên y án, bác kháng cáo của cả người bị hại lẫn bị cáo. Tòa buộc bị cáo Hương phải bồi thường cho bà H. số tiền hơn 229 tỷ đồng.