Từ chuyện nhà Mr. Đàm nghe tiếng kêu xé lòng khi bàn về chữ Hiếu

Nguyễn Hoàng Ánh PGS.TS, Giảng viên trường Đại học Ngoại thương - Hà Nội

"Nghĩa là bố mẹ có mắng nhiếc chửi rủa, thóa mạ thế nào thì cũng phải phục tùng, tôn kính, coi bố mẹ như thần phật mà tôn thờ, dám thanh minh một câu cũng thành đồ mất dạy"

Trong phần lớn gia đình Việt Nam, rất ít khi con cái dám lên tiếng về nỗi bất hạnh của mình do các bậc bề trên gây ra. Nếu đứa con nào dám nói ra sự buồn tủi của mình, lập tức sẽ trở thành tội đồ để cả xã hội ném đá.

Có lẽ điều đầu tiên bất kỳ người Việt Nam nào được học cũng là về chữ Hiếu. Thế nhưng khi nói chuyện với người phương Tây, rất ít người hiểu từ này, có thể do trong ngôn ngữ của họ không có từ nào tương đương mà chỉ dùng từ biết ơn mà thôi. Chỉ trong cách tài liệu chuyên ngành mới có từ hiếu thảo là filial piety, dịch chính xác là sự thờ phụng của con cái với cha mẹ, coi cha mẹ như thánh thần.

Thực tế cho thấy cách nghĩ khuôn mẫu ấy quá sai lầm. Bố mẹ là người, không phải thần thánh nên cũng có Sai có Đúng, mù quáng tuân theo không chỉ làm hại mình mà còn làm hại cả bố mẹ.

Điều tiếp theo là cách nghĩ ấy quá bất công với con cái. Con trẻ không làm đơn xin bố mẹ cho ra đời. Chúng sinh ra là do ý muốn của bố mẹ, vậy tại sao lại bắt chúng biết ơn? Chưa kể có rất nhiều bố mẹ vì tình cờ mà sinh ra con. Việc nuôi con chỉ là bắt buộc, mải đuổi theo thú vui ích kỷ để con đói khổ, thiếu sự chăm sóc như báo chí từng lên án, làm sao bắt con chịu ơn những người ấy được?

{keywords}

Tình yêu, công đức sinh thành của bố mẹ với con cái chỉ cao đẹp khi không đòi hỏi sự đền đáp.

Trong phần lớn gia đình Việt Nam, rất ít khi con cái dám lên tiếng về nỗi bất hạnh của mình do các bậc bề trên gây ra. Nếu đứa con nào dám nói ra sự buồn tủi của mình, lập tức sẽ trở thành tội đồ để cả xã hội ném đá, bất kể anh/cô ta có tốt đẹp đến đâu cũng không còn đường sống. Nghệ sĩ Lê Vân là một ví dụ điển hình.

Sự che giấu, giả dối, mất tự do từ trong gia đình, giữa những người thân với nhau chính là mầm mống cho sự che giấu, giả dối, mất tự do trong xã hội, rộng hơn là kìm hãm sự phát triển của quốc gia.

Tình yêu, công đức sinh thành của bố mẹ với con cái chỉ cao đẹp khi không đòi hỏi sự đền đáp. Còn nếu bố mẹ luôn luôn đem chúng ra để mặc cả với con cái, bắt con cái sống theo ý mình thì khác gì biến mình thành chủ nợ của con? Và như vậy, tình mẫu tử/phụ tử làm gì còn có ý nghĩa cao đẹp nữa?

Bố mẹ nào sinh con ra cũng mong con hạnh phúc nên Hiếu Thảo trước hết là con cái phải sống cho tốt, vui vẻ, thành công để bố mẹ được an lòng. Khi con còn nhỏ, bố mẹ có trách nhiệm nuôi dưỡng con cái, còn con cái phải thực hiện các nghĩa vụ của mình với gia đình và trong trường học. Còn khi bố mẹ già yếu, con cái có trách nhiệm hướng dẫn, trợ giúp thậm chí ngăn cản bố mẹ khi bố mẹ mới làm điều sai trái. Nếu bao che thì bố mẹ sẽ sai nhiều hơn, thậm chí phạm pháp rồi bị trừng phạt thì khổ cho bố mẹ và cả gia đình. Như vậy mới đúng là chữ Hiếu.

Nếu bạn còn nghi ngờ điều ấy, hãy đọc tiếng kêu xé lòng của bạn trẻ xin giấu tên này:

"Hiếu" là gì?

·       Nghĩa là bố mẹ thích làm gì cho con thì con phải theo chứ không cho con thấy điều gì tốt thì làm cho bản thân, thậm chí ăn mặc cũng không được theo ý mình.

·       Nghĩa là bố mẹ thích con học ngành nghề gì thì con phải học ngành nghề đó chứ không phải học cái gì con thích và có khả năng.

·       Nghĩa là tuyệt đối nghe theo lời bố mẹ, bố mẹ nói đi qua bên Tây thì không được đi qua bên Đông.

·       Nghĩa là còng lưng trả lại bố mẹ dần dần số tiền bố mẹ đã bỏ ra nuôi lớn mình mà không bao giờ thấy hết.

·       Nghĩa là chỉ được lấy người mà bố mẹ vừa ý, dù ý thích ấy rất vô lý như “nó sẽ hiếu thảo với mẹ” trong khi con mới là người phải chung sống với họ.

·       Nghĩa là không được rời khỏi bố mẹ quá vài km, để bố mẹ còn quản được, mặc kệ là việc có tốt hay không

·       Nghĩa là bố mẹ có mắng nhiếc chửi rủa, thóa mạ thế nào thì cũng phải phục tùng, tôn kính, coi bố mẹ như thần phật mà tôn thờ, dám thanh minh một câu cũng thành đồ mất dạy.

·       Nghĩa là cuộc sống chỉ là cục nợ phải trả cho bố mẹ, trả cho hết đời, vì cuộc sống là do bố mẹ ban phát.

·       Nghĩa là phải bỏ đi cuộc sống mình muốn để sống cuộc sống bố mẹ muốn sống.

·       Nghĩa là thà đừng có sinh ra còn hơn...

Bạn có muốn con bạn nghĩ như vậy không? Bố mẹ đã cho con sự sống thì đừng vì chữ Hiếu lỗi thời mà tước đi quyền Sống của con chứ!

Nguyễn Hoàng Ánh

tin nổi bật

Về nơi ‘nằm sấp thấy cá, nằm ngửa thấy ong’

Tương Dương - Nghệ An cùng với Hương Khê - Hà Tĩnh và Đông Hà - Quảng Trị là ba điểm nắng nóng nhất miền Trung. Nhưng ít ai biết rằng, ở ngay cạnh “rốn nóng” Tương Dương lại là một điểm đến lý thú bậc nhất ở miền tây Nghệ An.

Người tài không bỏ việc, chỉ rời bỏ sếp kém

Không ít người tài được đưa đi đào tạo, sau khi tốt nghiệp được bố trí công việc thì xin nghỉ hoặc chuyển ra ngoài cơ quan nhà nước. Họ không rời bỏ công việc mà chỉ rời bỏ người quản lý yếu kém.

Thí sinh ngủ quên: Đúng, sai giám thị?

Dư luận xôn xao về vụ một học sinh ngủ quên không làm bài dẫn đến bị điểm liệt và trượt tốt nghiệp THPT. Chưa có xem xét trách nhiệm của giám thị thì người ta đã khẳng định là giám thị làm đúng quy chế.

Trung Quốc thay đổi chính sách đối ngoại, hướng mạnh tới châu Phi

Trong bối cảnh quan hệ với Mỹ và châu Âu có nhiều bước lùi trong thời gian qua, Trung Quốc đang hướng sự chú ý tới châu Phi, nơi họ đang có quan hệ thương mại thân thiết với nhiều quốc gia.

Khủng hoảng tại Sri Lanka tạo thời cơ cho Ấn Độ ‘thế chân’ Trung Quốc

Nhờ vị trí địa lý chiến lược, Sri Lanka từ lâu đã thu hút được sự chú ý của các nước lớn trong khu vực. Việc chính phủ nước này rơi vào khủng hoảng là thời cơ không thể tốt hơn để Ấn Độ cạnh tranh ảnh hưởng với Trung Quốc tại đây.

Đang thiếu thốn, sao cứ máy móc thuốc nào cũng phải đấu thầu

Cần thay đổi tư duy về mua sắm công trong ngành y, nhanh chóng khắc phục bất cập trong các qui định, qui trình đấu thầu mua sắm thuốc và vật tư y tế.

Đất khó Hóc Chọ và những người giỏi trường đời

Quê tôi ở “vùng hai đầu” - vùng nghèo, vùng khó nhất của huyện Đô Lương. Xóm tôi ở lại là xóm nghèo nhất của xã, xóm của những “hóc”, “chọ” cha ông để lại với những cái tên: Chọ Hao, Chọ Rò, Chọ Mại, Chọ Dong…

Hiến kế phân luồng trên cầu Long Biên cho xe máy, xe đạp và đổi tăng làn giờ cao điểm

Cầu Long Biên bắc qua sông Hồng để kết nối quận Hoàn Kiếm, quận Ba Đình với quận Long Biên của Hà Nội. Cây cầu được xây dựng từ 1898 tới 1902 bởi công ty Daydé & Pillé, và được sử dụng vào năm 1903 với tên ban đầu là cầu Paul Doumer.

Ông Abe với mong muốn một 'Nhật Bản hùng cường trở lại'

Năm 2012, trong nỗ lực vận động bầu cử, ông Abe Shinzo đã đưa ra một số chính sách cải thiện kinh tế xã hội: Nới lỏng tiền tệ, kích thích tài khóa để làm mạnh hệ thống tài chính, cải cách cơ cấu xã hội bằng khuyến khích đầu tư tư nhân.

Abe Shinzo: Người đi giữa những 'tương phản' của xã hội Nhật Bản

Cả nước Nhật đã bị hai phát súng làm cho vừa bàng hoàng vừa tỉnh thức. Sẽ không còn là Nhật Bản của những ngày chưa có việc một cựu Thủ tướng với nhiệm kì dài nhất lịch sử bị ám sát.

Đường hầm ô tô thoát nước: Hà Nội, TP.HCM hết cảnh phố thành sông

Nhóm tác giả từ châu Âu và Mỹ đề xuất đào đường hầm cho ô tô chạy, đồng thời nửa dưới đường hầm vẫn thoát nước khi mưa nhỏ, khi mưa to thì cấm xe, cho nước thoát qua.

Các quốc đảo Thái Bình Dương trong ‘vòng ngắm’ của Trung Quốc

Chuyến thăm kéo dài 10 ngày của Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tới các quần đảo Thái Bình Dương giàu tài nguyên đã đưa nơi từng bị coi là "vùng nước khuất ngoại giao" trở thành tâm điểm chú ý trên bản đồ địa chính trị thế giới.

Tác động của khủng hoảng kép đến kinh tế Việt Nam

Những hệ lụy của khủng hoảng kép trên thế giới đã nêu trong bài trước sẽ có thể ảnh hưởng xấu đến phục hồi kinh tế đến nước ta như thế nào?

Khủng hoảng kép chưa từng có tiền lệ

Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu lần này có 2 đặc điểm nổi bật, chưa có tiền lệ so với các cuộc khủng hoảng trước mà nhân loại từng chứng kiến.

Khẩu trang và miễn dịch cộng đồng

Gần đây, tôi đến một cơ quan nhà nước nhưng không được cho vào. Những người bảo vệ - trong khi không hề đeo khẩu trang - dứt khoát không cho tôi đi qua cổng vì không có khẩu trang.