Buông bỏ hy vọng có con vì thiếu tiền

Vợ chồng anh Nguyễn Văn Châm (sinh năm 1993, dân tộc Tày) và chị Nguyễn Thị Phương (sinh năm 1997, dân tộc Nùng trú ở xã Bằng Hành, tỉnh Tuyên Quang hiếm muộn nhiều năm. Họ đã rong ruổi chữa Đông y khắp nơi nhưng không có tin vui.

Bước ngoặt đau lòng nhất đến khi anh Châm xuống Hà Nội kiểm tra chuyên sâu. Kết quả cho thấy anh bị thiểu tinh rất nặng, khả năng có con tự nhiên gần như không còn. 

Trong những ngày tưởng như không thể gượng dậy ấy, chị Phương là người nắm chặt tay chồng. Chị nói rằng dù có con hay không, hai người vẫn sẽ ở bên nhau. Nếu không thể sinh con, họ sẽ xin con nuôi và tiếp tục xây dựng mái ấm của mình.

Không chỉ đối mặt với nỗi buồn hiếm muộn, gia đình anh còn mang trên vai gánh nặng kinh tế. Mẹ anh mắc ung thư vú còn anh trai cũng từng trải qua 10 năm chạy chữa hiếm muộn. Tài sản trong nhà phải bán đi để vợ chồng anh trai làm thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) và sau đó họ cũng có con.

Bác sĩ cho biết cơ hội duy nhất để có con của vợ chồng anh Châm cũng là làm IVF. Tuy nhiên, chi phí điều trị hàng trăm triệu đồng quá lớn so với thu nhập ít ỏi của hai người khiến giấc mơ làm cha mẹ của họ phải gác lại. 

z7833206448063d1f308b948a1a33544ed3613754fe1b8 1779862576699 177986257743597800064.webp
Anh Châm cảm thấy con đến với vợ chồng mình như phép màu. Ảnh: NVCC.

Cuộc gọi bất ngờ từ Hà Nội

Năm 2024, biết đến chương trình hỗ trợ các gia đình hiếm muộn của một bệnh viện ở Hà Nội, anh Châm bàn với vợ nộp hồ sơ xin xét duyệt hỗ trợ 100% chi phí IVF. Hai vợ chồng không đặt quá nhiều kỳ vọng bởi ngoài kia còn rất nhiều hoàn cảnh khó khăn giống họ.

Tới một ngày, anh chị bất ngờ nhận được cuộc điện thoại thông báo hồ sơ của hai người đã được lựa chọn.

“Lúc nghe cuộc gọi từ bệnh viện, hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc. Nếu không có chương trình này, không biết đến bao giờ chúng tôi mới dám nghĩ đến chuyện có con”, anh Châm xúc động nhớ lại.

Giọt nước mắt hôm ấy không còn là nỗi buồn hay bất lực mà tràn đầy hy vọng sau nhiều năm tưởng chừng cánh cửa làm cha mẹ đã khép lại.

Những ngày chờ đợi sau chuyển phôi là khoảng thời gian dài nhất trong cuộc đời họ. Đến ngày thử thai, họ hồi hộp nhìn chiếc que thay đổi. Khi vạch thứ hai mờ mờ hiện lên, cả hai vợ chồng vỡ òa hạnh phúc. 
“Đó là lần đầu tiên vợ tôi nhìn thấy hai vạch thử thai như thế nào. Còn tôi thì không biết phải gọi cảm xúc của mình là gì nữa”, anh Châm kể.

Thai kỳ diễn ra thuận lợi. Đến ngày con cất tiếng khóc chào đời, người đàn ông từng nghĩ mình không bao giờ được làm cha đã bật khóc ngay trong phòng sinh.

Từ ngày có con, căn nhà nhỏ nơi vùng cao trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Những tiếng khóc, tiếng cười trẻ thơ đã lấp đầy khoảng trống từng kéo dài suốt nhiều năm. Trải qua những năm tháng chờ đợi, những lần tuyệt vọng tưởng phải buông xuôi, cặp vợ chồng vùng cao đã thực hiện được giấc mơ gia đình trọn vẹn.

Thạc sĩ, bác sĩ Lê Thị Thu Hiền - Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội, cho biết độ tuổi vô sinh, hiếm muộn đang ngày càng trẻ hóa nhưng nhiều người chưa nhận thức đúng đắn về căn bệnh này. Mặt khác, những rào cản định kiến xã hội khiến nhiều cặp vợ chồng chần chừ không khám hiếm muộn sớm, dẫn đến bỏ lỡ “giai đoạn vàng” để điều trị hiệu quả. 

Điều đáng mừng là y học ngày nay đã có nhiều phương pháp tăng khả năng có con cho những người hiếm muộn. Ngoài ra, những chương trình hỗ trợ không chỉ giảm bớt gánh nặng chi phí mà còn tiếp thêm niềm tin để họ không từ bỏ hành trình tìm kiếm tiếng cười trẻ thơ.