Ở tuổi tôi, ngày cuối năm thường gợi những kỷ niệm bâng quơ đâu đâu, chẳng ăn nhập vào bất cứ điều gì cả. Không hiểu sao mấy hôm nay tôi lại bỗng nhớ những người chị ở quê tôi, phố Hội, Hội An nhỏ bé của tôi, nơi chừng như cuộc đời mọi người đều bình yên, quá bình yên, mà hóa ra người nào cũng có những éo le nhiều khi đến quằn quại, mà thời gian, lạ vậy, lại biến thành những vết sẹo mỗi lần thức dậy vẫn non tươi, và nhìn theo một góc nào đó lại còn… đẹp nữa…