Châu Phú

Châu Phú

Nhà báo

Sống tại Hà Nội

Tỉnh nghèo pháo hoa, đại gia quốc lủi

Ấy vậy mà ai đó lại đem so pháo hoa giao thừa, mỗi năm chỉ chờ đợi có một lần “quy ra” tương đương bao nhiêu tấn gạo, mấy trường học, mấy cầu treo ở đâu đó.

Hoa hậu, bóng đá: Thi xong xuôi tất cả lại về!

Không có truyền thống, không đào tạo bài bản, chuyên nghiệp, lại chỉ ăn đong, ăn xổi, nhưng lúc nào cũng hy vọng và chờ đợi.

Không có ‘đại gia’, họp lớp chỉ… uống nước lã

Tất nhiên, “đại gia” khoe của hay túy lúy nâng lên đặt xuống, cho thầy cô, bạn bè ở ngoài cuộc lại là câu chuyện khác!

Học ngày đêm, đủ lên sếp thì được… điều động

Chuyện quý nghề, trọng nghề và làm nghề cho đến nơi, đến chốn ở nhiều nơi vẫn là câu chuyện không cũ, không mới, “bùng” lúc nào thôi.

Đi hội thảo cả tháng, về nhà mất chức

Nhưng sau đận ấy, sếp tôi bỗng nặng mặt loan tin, cái lão đi hội thảo cả tháng kia khi về lại nhà thì… mất chức rồi.

Người đẹp Việt kiều về quê hội lớp

Trường nghèo, thầy cô và học trò đều nghèo khó nên mọi việc chỉ tập trung cho dạy và học.

Bố chưa về hưu, con đã được ‘nhắm’ ngay biên chế

Thì đây cơ quan tôi, bố chưa về hưu, con vừa ra trường đã được “nhắm” chỗ, đàng hoàng theo diện thu hút nhân tài.

Khó ngờ vì giúp việc hoàn hảo, con nhà giàu trộm vặt

Họ vẫn hiện ra với gương mặt cười, hoàn hảo và đáng yêu hết cỡ. Đó mới là điều đáng lo, đáng nói…

Bỗng dưng nổi sóng vì một bài hát nổi tiếng

Chả thế mà cuộc sống đang yên bình bỗng nhiên lại nổi sóng chuyện đạo thơ, đạo nhạc, như vụ bài hát nổi tiếng nói trên?

Có thời, cả cơ quan… bóc lạc, nuôi lợn

Không phải chuyện phân biệt sang hèn cao thấp, mà chính bởi nghề nào muốn làm giỏi cũng đều không dễ, nếu không muốn nói là khó, cực khó.