Cột mốc sống nơi ngã ba biên giới

Về Sín Thầu những ngày sương giá cuối đông 2012, đi trên cầu mới Tả Kố Khừ bắc ngang dòng Mo Phí, thấy ở đây đã có đường, có thông thương, cuộc sống của bà con người Hà Nhì nơi ngã ba biên giới này đã được cải thiện.

Xôn xao mùa Cỏ thức

Cỏ ơi! Hãy yêu thương để xanh mãi với đất trời…

Thái Bình Dương nổi sóng cồn

Bài báo muốn nói đến Thái Bình Dương - "hồ nước" lớn nhất hành tinh, nơi ở của hơn một nửa nhân loại và ba nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Người già trên xứ Mỹ

Nỗi nhớ quê hương không bao giờ nguôi trong lòng người Việt xa xứ, đặc biệt là với người lớn tuổi. Hồi hương thì chẳng còn bà con họ hàng, ở lại thì phải đối diện với nỗi cô đơn khi xế bóng trên xứ người.

Tết văn nhân

Văn nhân ở đây là giới văn nghệ, không riêng gì nhà văn. Mình từ bé đến giờ kiếm sống bằng nhiều món, văn có báo có kịch có phim có, nên quen biết anh em trong giới khá nhiều. Tết nào cũng đánh đu với họ, rất vui.

Tổ quốc… xa bờ

Hình ảnh Tổ quốc luôn gần trong từng hơi thở của dân "lấy biển làm nhà". Lá cờ đỏ sao vàng Việt Nam luôn được chăm chút trên từng mũi tàu đánh bắt xa bờ, như một niềm tin.

Lý Sơn… mùa không tỏi

Nhắc đến đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) người ta nghĩ ngay đến tỏi, đến những cánh đồng bạt ngàn tỏi của con người nơi đây. Nhưng tỏi ở trên huyện đảo này chỉ trồng vào mùa mưa. Chúng tôi ra Lý Sơn vào... mùa hè, mùa không có tỏi.

Khí chất người Sài Gòn

Là kẻ hậu sinh trong việc nghiên cứu về văn hóa Sài Gòn/Nam bộ; lại chưa được coi là “người Sài Gòn chánh hiệu”, vậy mà dám “tản mạn” về Sài Gòn và người Sài Gòn...

Một phác thảo cho Đà Lạt tương lai

Những biệt danh mà người ta tặng cho Đà Lạt phần nào nói lên bản sắc độc đáo của thành phố vào thời kỳ hoàng kim của nó trong thế kỷ XX: thành phố sương mù, thành phố ngàn hoa, thành phố ngàn thông, tiểu Paris châu Á.

Lặng lẽ một cái tết nuôi tằm

Thế là lại một cái tết nữa nó phải đón tết cùng những con tằm. Đã bao nhiêu năm rồi, nó mong một cái tết được nghỉ ngơi mà thật khó.

Tết quê thời kháng chiến

Tình quê và người nhà quê thật mộc mạc, giản dị mà đầm ấm...Ai đi xa cũng nhớ về sum họp. Hơi ấm ngày đầu năm như tỏa lan, theo mỗi người suốt năm tháng cuộc đời, và trở thành hồi ức khó phai nhòa mỗi khi Xuân về.

Hương của nhang

Cây hương đang cháy là hình ảnh của vô thường. Một cây hương với đốm lửa, tinh anh tỏa ra, rồi từ từ ngắn lại, cho đến một chút khói cuối cùng. Cũng như thế, một kiếp người!

Nhớ Tết Hà Nội sau bom B52

Trong thế kỷ 20, có hai cái Tết Nguyên đán không thể nào quên với người Hà Nội: Tết Đinh Hợi 1947, khi Trung đoàn Thủ đô vẫn ngoan cường chiến đấu chống lại quân Pháp.

Nơi cực bắc

Con đường xuống cột mốc 428 sát mép sông Nho Quế gần như dốc đứng. Đấy là đường ra với mỏm đất cực bắc của Việt Nam. Trạm trưởng Trạm phòng Lũng Cú Nguyễn Vũ Quỳnh nói chúng tôi là đoàn nhà báo đầu tiên đến cột mốc 428.

Giữa đạo và đời

Ngày trước, khi đi qua đèo Hải Vân ngang qua một cái am thờ Hổ dọc đường, có những đứa nhỏ lập tức tưởng tượng ra những câu chuyện đả hổ, săn hổ li kỳ.

Đáng chú ý

Tầm xuân ơi…

 Không biết bây giờ, những đóa tầm xuân thanh khiết đang ở đâu? Vẫn dịu nhẹ e thẹn, đung đưa trong gió xuân? Hay hoa đã để gió cuốn đi, cho những con đường mới của Hội An mở ra, đưa khách lãng du quốc tế đến thăm đô thị.

Mong Tết và trốn Tết

Mình đang mong về nước để ăn Tết, bạn bên kia bán cầu đi... tránh Tết, một sự lạ đời của người Việt hội nhập.

Đi tìm nét đẹp văn hóa ứng xử

Cái đẹp, cái thiện vẫn luôn có chỗ đứng trong xã hội, như cành cây đầy sức sống đang căng đầy chồi non mỗi dịp xuân về.

Chiêm bái

Nhà khảo cổ kể: Tháp Nhạn nằm ở xã Hồng Long, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, nay chỉ còn là gạch vụn. Tháp được xây từ đời nhà Đường, nửa đầu thế kỷ thứ VII, khi dân ta hãy còn Bắc thuộc, Nghệ An hãy còn là châu Hoan.

Quyền lực của thi ca, quyền uy của thi sĩ

Đối với nhà văn, quan trọng không phải chỉ "mặt trước của tấm huân chương" mà còn cả mặt sau của nó, quan trọng không phải chỉ là chiến thắng mà còn cả cái giá của những mất mát hy sinh để giành được nó.

Nha Trang một thuở mai vàng

Có hai khu vực hiện nay tuy không còn mai nở vàng vào mùa xuân nhưng vẫn còn lưu lại trong lòng những người lớn tuổi đã từng sống trên Xứ Trầm Hương, cảnh hoa mai nở đẹp trong mùa Xuân...

Vẻ đẹp Việt – Vẻ đẹp riêng biệt

Đẹp tức là khác, không nên coi mình là trung tâm, coi mình là chuẩn để đánh giá người khác. Cho nên tìm một vẻ đẹp chung về mặt con người hoặc trong nghệ thuật là điều không tưởng.

Nhà văn: Xin đừng tự trói buộc mình

"Người cầm bút cần phải có năng lực dự báo, là cánh chim báo bão, là người đi đầu phản biện góp phần cho sự phát triển các giá trị Chân-Thiện-Mỹ trong xã hội".

Tây Nguyên váy áo và... ngực trần

ây giờ quen rồi, biết tại sao người Tây Nguyên cởi trần, tại sao họ toàn đi hàng một dù đấy là đường nhựa hay là những bãi cỏ mênh mông... mà cái cảm xúc vẫn không hết, cái bí ẩn vẫn tiếp tục làm mình không cưỡng được.

Dân: gốc nước, Dân: trí tuệ mọi thời

Đã thành lẽ sinh tồn nghìn năm xứ sở, khi hiểm họa thì đất và người quật khởi. Manh mẽ và dẻo bền vô hạn là trí lực toàn dân.