
Trong thông cáo trên mạng xã hội X hôm 18/4, CENTCOM đã đăng tải loạt ảnh về các trực thăng tấn công AH-64 Apache đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra ở eo biển Hormuz chiến lược. “Các binh sĩ Lục quân Mỹ đang bay lượn trong và xung quanh eo biển, tạo ra sự hiện diện rõ ràng nhằm hỗ trợ tự do hàng hải”.

Dựa trên những hình ảnh được CENTCOM công bố, các kíp điều khiển trực thăng AH-64 bay theo từng tốp và thực hiện nhiệm vụ theo dõi các con tàu chở hàng đang mắc kẹt ở eo biển Hormuz do các lệnh phong tỏa.
Quá trình phát triển của dòng trực thăng AH-64
Chuyên trang Army Recognition cho hay, quân đội Mỹ đầu thập niên 1970 đã đề xuất với Bộ Quốc phòng nước này về loại trực thăng tấn công mới “có hỏa lực, tính năng và tầm hoạt động tốt hơn” mẫu AH-1 Cobra có phần lạc hậu khi đó. Vào tháng 11/1972, đề xuất trên được Lầu Năm Góc chấp thuận và đến tháng 9/1973 đã có 5 tập đoàn quốc phòng tham gia đấu thầu.

Đến năm 1976, mẫu thử nghiệm YAH-64A của Tập đoàn Hughes được quân đội Mỹ lựa chọn làm tiền đề cho loại trực thăng tương lai. Sau một số chỉnh sửa, cải tiến và các bài kiểm tra tính năng, mẫu trực thăng mới với tên gọi AH-64 Apache được đưa vào trang bị trong quân đội Mỹ từ giữa thập niên 1980.
Thông số kỹ thuật
AH-64 dài 17,73m; đường kính cánh quạt trên rotor là 14,63m; cao 3,87m; trọng lượng rỗng 5,1 tấn; trọng lượng cất cánh tối đa là 8 tấn. Kíp phi công có 2 người gồm phi công lái và xạ thủ điều khiển vũ khí.

AH-64 được trang bị hai động cơ General Electric T700-GE-701 có công suất 1.690 mã lực/chiếc, tương đương 1.260 Kilowatt. Nhờ vậy, trực thăng này có thể bay với vận tốc tối đa 293 km/h và tầm hoạt động lên tới 476km. Tới thập niên 1990, các chuyên gia quân sự Mỹ đã thay thế mẫu động cơ cũ bằng loại T700-GE-701C có công suất đạt 1.890 mã lực/chiếc.
AH-64 được trang bị một súng máy M230 Chain Gun cỡ nòng 30mm. Ngoài ra, hai bên cánh của AH-64 cũng được lắp các giá treo ống phóng rocket, tên lửa phòng không, tên lửa chống tăng hoặc ụ súng máy tùy theo nhiệm vụ của tổ lái.


