Chuối nướng miền Nam, quà tặng của đất và lửa

 Hẳn nhiên chuối nướng là một món ngon nên hiện hữu lâu bền trong khẩu vị người bình dân Miền Nam. Và với tôi, hơn mọi cách ngon thông thường, chuối nước là thứ quà tặng của ký ức đất và lửa.

Xôn xao mùa Cỏ thức

Cỏ ơi! Hãy yêu thương để xanh mãi với đất trời…

Tết văn nhân

Văn nhân ở đây là giới văn nghệ, không riêng gì nhà văn. Mình từ bé đến giờ kiếm sống bằng nhiều món, văn có báo có kịch có phim có, nên quen biết anh em trong giới khá nhiều. Tết nào cũng đánh đu với họ, rất vui.

Khí chất người Sài Gòn

Là kẻ hậu sinh trong việc nghiên cứu về văn hóa Sài Gòn/Nam bộ; lại chưa được coi là “người Sài Gòn chánh hiệu”, vậy mà dám “tản mạn” về Sài Gòn và người Sài Gòn...

Lặng lẽ một cái tết nuôi tằm

Thế là lại một cái tết nữa nó phải đón tết cùng những con tằm. Đã bao nhiêu năm rồi, nó mong một cái tết được nghỉ ngơi mà thật khó.

Hương của nhang

Cây hương đang cháy là hình ảnh của vô thường. Một cây hương với đốm lửa, tinh anh tỏa ra, rồi từ từ ngắn lại, cho đến một chút khói cuối cùng. Cũng như thế, một kiếp người!

Giữa đạo và đời

Ngày trước, khi đi qua đèo Hải Vân ngang qua một cái am thờ Hổ dọc đường, có những đứa nhỏ lập tức tưởng tượng ra những câu chuyện đả hổ, săn hổ li kỳ.

Tầm xuân ơi…

 Không biết bây giờ, những đóa tầm xuân thanh khiết đang ở đâu? Vẫn dịu nhẹ e thẹn, đung đưa trong gió xuân? Hay hoa đã để gió cuốn đi, cho những con đường mới của Hội An mở ra, đưa khách lãng du quốc tế đến thăm đô thị.

Chiêm bái

Nhà khảo cổ kể: Tháp Nhạn nằm ở xã Hồng Long, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, nay chỉ còn là gạch vụn. Tháp được xây từ đời nhà Đường, nửa đầu thế kỷ thứ VII, khi dân ta hãy còn Bắc thuộc, Nghệ An hãy còn là châu Hoan.

Nha Trang một thuở mai vàng

Có hai khu vực hiện nay tuy không còn mai nở vàng vào mùa xuân nhưng vẫn còn lưu lại trong lòng những người lớn tuổi đã từng sống trên Xứ Trầm Hương, cảnh hoa mai nở đẹp trong mùa Xuân...

Vẻ đẹp Việt – Vẻ đẹp riêng biệt

Đẹp tức là khác, không nên coi mình là trung tâm, coi mình là chuẩn để đánh giá người khác. Cho nên tìm một vẻ đẹp chung về mặt con người hoặc trong nghệ thuật là điều không tưởng.

Dân: gốc nước, Dân: trí tuệ mọi thời

Đã thành lẽ sinh tồn nghìn năm xứ sở, khi hiểm họa thì đất và người quật khởi. Manh mẽ và dẻo bền vô hạn là trí lực toàn dân.

Ngày của những phép lạ

Bạn có tin cuộc đời vẫn còn phép lạ không? Tôi hoàn toàn tin điều đó. Ngày cuối cùng của năm cũ là một ngày của những phép lạ.

Những chuyến tàu cuối cùng năm cũ

Người ta có thể tha hương cả 360 ngày, nhưng không muốn làm một kẻ tha nhân trong ngày giao thừa.

Viết cho người xa tháng Chạp

Những ngày cuối năm người tứ xứ làm ăn ở Sài Gòn ai cũng muốn về bên gia đình. Người Sài Gòn cũng chờ đón những người thân đang sinh sống ở nơi nào đó trên thế giới...

Đáng chú ý

Đi chạp

 Với gia đình tôi, trong muôn vàn công việc của những ngày cuối năm, công việc quan trọng nhất và phải làm trước tiên là về quê đi chạp.

Thôi năm nay ăn Tết Sài Gòn

Tôi chợt nhớ những cái Tết của ngày xưa và tự nhủ, "thôi năm nay ăn Tết Sài Gòn nhé".

Mai vườn Đông Mỹ còn không?

Ngoại thành phía nam Hà Nội có một vườn mai quí gồm trên trăm cây của một gia đình có dòng dõi xưa tham gia Đông Kinh nghĩa thục, chẳng biết nay còn không?

Khi Trung Nguyên đối đầu với Starbucks

 Tuy Trung Nguyên và Starbucks khác nhau, nhưng giống nhau ở một điểm: Trong lúc uống ly café cạn tới đáy để tìm triết lý hay ngắm người đẹp ngồi đối diện mà chẳng ai nhớ rằng, cái ví đang bị móc một cách khéo léo.

Đến thời 'như người thấy mỡ'?

 Nhờ "công" lợn siêu nạc, rồi đây, thành ngữ "như mèo thấy mỡ" chắc có lẽ sẽ phải thay chủ đổi ngôi thành "như người thấy mỡ" mất thôi.

Xa quê thèm vị Tết xưa

Mỗi năm, khi những tờ lịch còn lại trên bàn mỏng đi, thì trí nhớ của tôi lại dày lên những ký ức về Tết.

Nhập cuộc hay ngồi trên khán đài

Với nhà thơ, nhà văn của mọi thời đại, điều quan trọng hàng đầu là độc giả- tạo ra được độc giả của thơ mình, văn mình chứ không phải bất cứ một thứ giấy tờ gì làm chứng chỉ....

Tết quê của ngày xưa ơi!

 Hơn bao giờ hết những người con xa xứ cứ mong ngóng ngày về. Nhìn thấy nhà nhà sắm sửa, người người chăm chút từng cành mai, nhánh cúc.

Nhà thơ các ngôi cổ tự và tính hiện đại

Các nhà văn Việt Nam hôm nay, tôi để ý thấy một số anh em không coi trọng kho báu tư tưởng phương Đông mà thế giới đang tìm về bổ sung kiến thức. Và nhất là ít đi chùa, ít hiểu đạo Phật trên góc độ nhân văn.

Dư âm một tiếng chuông chùa

 Tôi đã từng chứng kiến một lưng còng quét sân chùa trong những hồi chuông văng vẳng. Mỗi bước đi trên sân cùng cái chổi chứ nhẹ nhõm, xua đi bụi bặm. Chuông cứ điểm, người cứ quét. An nhiên và tự tại.