Đến khi công bố phiếu mới… ‘ngã ngửa’

Đến khi bỏ phiếu đánh giá, công bố kết quả mới… “ngã ngửa”: có một số phiếu điền vào ô “không hoàn thành nhiệm vụ”.

'Kính thưa' dây cà dây muống và 'phát biểu chờ cơm'

Việc phát biểu thế nào mới thực sự đáng quan tâm, còn chuyện “kính thưa” một người hay “kính thưa chung” chốc lát rồi qua, chỉ là câu “cửa miệng” ban đầu.

Bội thu thủ khoa, học sinh giỏi, quê hương vẫn nghèo

Chỉ có điều băn khoăn, trăn trở bấy lâu nay là bao đời, bao người học giỏi, làm giỏi mà cha mẹ vẫn nghèo, quê hương vẫn nghèo.

Từ kỳ tích Ixrael nghĩ về vùng ‘10 ngày 3 cơn bão’

Có nhà báo Việt Nam khi đến Ixrael đã thốt lên “Miền trung Việt Nam với những dải đất bạc màu và đồi cát, hóa ra vẫn còn là miền đất trù phú…”

Điều người Việt nên tự hỏi trước khi 'nâng cao sĩ diện'?

Trước khi chỉ trích một ai đó vì không làm mình vừa lòng, liệu có nên tự đặt câu hỏi: vậy ta đã tôn trọng họ chưa? Và ta phải làm gì để nhận được sự tôn trọng?

Tại sao không phải là ‘con đại gia đỗ thủ khoa’?

Tại sao bao nhiêu năm nay vẫn cứ là mô-típ con nhà nghèo học giỏi. Sau rất nhiều ngẫm nghĩ, tôi ước hai điều.

Sao chỉ truy đuổi dân nghèo bán rong thấp cổ bé họng?

Những người bảo vệ dân mang danh giữ gìn trật tự đô thị, giằng, giật, thu, gom... gánh tài sản ít ỏi của những người thấp cổ bé họng.

Môn Sử: Năm nào cũng lo, rồi đâu vẫn… đó

Nghe những tin tức, lo lắng về môn Sử, bỗng muốn lan man trở về những “duyên nợ” với môn học này.

Gần 30 tuổi, mẹ vẫn bao bọc như... mẫu giáo

Cứ thế, niềm tự hào ảo về đẳng cấp được nuôi dưỡng mọi nơi mọi lúc, cả cách học, cách chơi, cách ứng xử với bản thân và xã hội đều đặt trên một đẳng cấp ảo nào đó và nhận thức dần méo mó.

Bệnh vô cảm, công chức cắp ô và giấc mơ ‘hóa rồng’

Trong bộn bề bao nhiêu việc phải làm, đã cần lắm phương thuốc đặc trị cho căn bệnh vô cảm.

Từ cười nhạo 'rách bikini' đến 'ném đá cho vui'

Nói tới mạng, chính là nơi mà sự “độc ác vô tâm” tiếp tục được phóng lớn lên nhiều lần.

Con vào lớp ‘nhà giàu’, bố mẹ oằn lưng lo hàng hiệu

Bất kỳ nhà nước nào cũng quan tâm củng cố “gia phong” và “vận hành” đúng hướng gia đình – những “tế bào” nếu khỏe sẽ làm “cơ thể” quốc gia ổn định và thịnh vượng.

Ba bố con chung một thầy dạy thêm

Học trò đỗ đạt, trưởng thành nơi nơi nên thầy đi đâu cũng nghe tiếng nói quen thuộc như khi còn trên bục giảng.

Bằng tiến sĩ ‘ma’ và giấc mộng dài ‘danh xưng’

Cái sự “thiếu và thừa”, phải chăng, đã làm lệch đi những chuẩn mực của xã hội khi ngày càng nhiều người cố gắng kiếm cho mình một cái “danh” mà đôi lúc, chẳng biết để làm gì.

Không phải học giỏi là mọi con đường đều rộng mở

Cơ quan cũ, mới nơi tôi công tác đều có các cựu học sinh trường chuyên. Bản thành tích học đường rất đáng nể nhưng muốn thành công họ đều phải học lên, học tiếp rất nhiều.

Thư Cha gửi con gái ngày tốt nghiệp Mầm non

Thư ba viết cho con, khi nào lớn lên con sẽ đọc, và hiểu lúc con còn bé, ba mẹ đã suy nghĩ như thế nào và ước mơ như thế nào về các con. 

Thủ khoa Ngoại thương, bằng đỏ xênh xang rồi… đi xa cả

Câu chuyện muôn thuở là học xong không thấy ai về làm việc dưới tỉnh hay bên huyện, mà chỉ rặt Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, thậm chí còn cả bên Sing, bên Mỹ.

Những chuyện nhỏ giúp tôi hiểu sự thần kỳ Nhật Bản

Và thêm một lần tôi hiểu, sự thần kỳ Nhật Bản giản dị và có thể học, có thể làm được, bắt đầu bằng những việc làm nhỏ như thế, như thế…

Người Nhật 'tốt' hay 'không tốt'?

Thông thường người nước ngoài hay phàn nàn người Nhật cứng nhắc và nguyên tắc, nhưng thực tế… vẫn có ngoại lệ.

Nguyễn Sự: Buông bỏ để không thành 'vật cản'

"Hơn nữa, làm người cần phải biết "buông bỏ", biết dấn thân và biết buông bỏ".

Sóng biển Đông trong chuyến công du của Thủ tướng

“Chúng ta không thể hợp tác kinh tế biển thành công nếu an ninh, an toàn, tự do hàng hải bị đe dọa”.

Chuyện bên lề chuyến công du ba châu lục của Thủ tướng

Bài viết ghi lại những câu chuyện bên lề chuyến công của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng qua con mắt quan sát của tác giả Xuân Ba.

Ở Philippines, một điều khiến tôi khó quên

Chúng tôi thực sự cảm thấy mình “làm được điều gì đó” đồng thời chia sẻ với nhau những giây phút vui vẻ, dù ban đầu chỉ là những người xa lạ.  

Thảm họa bình luận viên: Bất bình hay ‘cười đau ruột’?

Một phần công chúng không phê phán, vì họ coi sự “chết cười” đó như thư giãn.

'Đường có gẫy cũng phải dăm bảy năm sau'

Xin đừng hủy hoại những nét đẹp của văn hóa châu thổ sông Hồng. Xin đừng làm khó thêm cho đời sống dân quê chúng tôi!