Một triệu suất cơm 2.000 đồng dưới góc nhìn vốn xã hội

Chuỗi quán cơm Nụ Cười thuộc Quỹ Từ thiện Tình Thương, sau gần ba năm hoạt động, đến ngày 17-9-2015 đã chạm cột mốc 1.000.000 suất ăn giá rẻ 2.000 đồng phục vụ người lao động nghèo và sinh viên học sinh hoàn cảnh khó khăn tại TPHCM.

Khai giảng bớt giảng, khai trường bớt dài

Đưa hai từ “khai giảng” trở lại đúng nghĩa của nó là một việc làm rất cần thiết, góp phần thay đổi hiện trạng phát triển nền giáo dục của nước ta hiện nay.

Hết kính thưa lê thê, đội nắng chờ 'bác thủ trưởng'?

Cần xử lý dứt điểm cả cảnh học trò phải “phơi nắng, đội mưa” chờ lãnh đạo, vì đại biểu còn "chạy sô" nên lắm khi đến muộn.

Lời hứa Trường Sa của người Việt xa xứ

Một số dự án lớn còn đang ở phía trước, nhưng “Lời hứa với Trường Sa” vẫn còn đó, chỉ cần có nhiệt huyết, cùng nhìn về một hướng, đồng sức, đồng lòng, tôi tin rằng mọi người sẽ làm được. 

Hai năm nữa, Hà Nội có phố ngập sắc hoa Tigon?

Việc ghi nhớ, tôn vinh công lao của một văn nghệ sỹ không hề là một việc đơn giản, mà đòi hỏi có thời gian, nhiều công sức, sự phối hợp, thống nhất của nhiều cơ quan có thẩm quyền.

Ông chủ lớp 7, nhân viên toàn cử nhân

Ông chủ văn hóa lớp 7 nhưng nhân viên toàn… đại học. Số người có bằng đại học được sử dụng ở đó không chỉ một vài người mà tính tổng công các điểm đã lên tới vài chục người!

Đến khi công bố phiếu mới… ‘ngã ngửa’

Đến khi bỏ phiếu đánh giá, công bố kết quả mới… “ngã ngửa”: có một số phiếu điền vào ô “không hoàn thành nhiệm vụ”.

'Kính thưa' dây cà dây muống và 'phát biểu chờ cơm'

Việc phát biểu thế nào mới thực sự đáng quan tâm, còn chuyện “kính thưa” một người hay “kính thưa chung” chốc lát rồi qua, chỉ là câu “cửa miệng” ban đầu.

Bội thu thủ khoa, học sinh giỏi, quê hương vẫn nghèo

Chỉ có điều băn khoăn, trăn trở bấy lâu nay là bao đời, bao người học giỏi, làm giỏi mà cha mẹ vẫn nghèo, quê hương vẫn nghèo.

Từ kỳ tích Ixrael nghĩ về vùng ‘10 ngày 3 cơn bão’

Có nhà báo Việt Nam khi đến Ixrael đã thốt lên “Miền trung Việt Nam với những dải đất bạc màu và đồi cát, hóa ra vẫn còn là miền đất trù phú…”

Điều người Việt nên tự hỏi trước khi 'nâng cao sĩ diện'?

Trước khi chỉ trích một ai đó vì không làm mình vừa lòng, liệu có nên tự đặt câu hỏi: vậy ta đã tôn trọng họ chưa? Và ta phải làm gì để nhận được sự tôn trọng?

Tại sao không phải là ‘con đại gia đỗ thủ khoa’?

Tại sao bao nhiêu năm nay vẫn cứ là mô-típ con nhà nghèo học giỏi. Sau rất nhiều ngẫm nghĩ, tôi ước hai điều.

Sao chỉ truy đuổi dân nghèo bán rong thấp cổ bé họng?

Những người bảo vệ dân mang danh giữ gìn trật tự đô thị, giằng, giật, thu, gom... gánh tài sản ít ỏi của những người thấp cổ bé họng.

Môn Sử: Năm nào cũng lo, rồi đâu vẫn… đó

Nghe những tin tức, lo lắng về môn Sử, bỗng muốn lan man trở về những “duyên nợ” với môn học này.

Gần 30 tuổi, mẹ vẫn bao bọc như... mẫu giáo

Cứ thế, niềm tự hào ảo về đẳng cấp được nuôi dưỡng mọi nơi mọi lúc, cả cách học, cách chơi, cách ứng xử với bản thân và xã hội đều đặt trên một đẳng cấp ảo nào đó và nhận thức dần méo mó.

Đáng chú ý

Bệnh vô cảm, công chức cắp ô và giấc mơ ‘hóa rồng’

Trong bộn bề bao nhiêu việc phải làm, đã cần lắm phương thuốc đặc trị cho căn bệnh vô cảm.

Từ cười nhạo 'rách bikini' đến 'ném đá cho vui'

Nói tới mạng, chính là nơi mà sự “độc ác vô tâm” tiếp tục được phóng lớn lên nhiều lần.

Con vào lớp ‘nhà giàu’, bố mẹ oằn lưng lo hàng hiệu

Bất kỳ nhà nước nào cũng quan tâm củng cố “gia phong” và “vận hành” đúng hướng gia đình – những “tế bào” nếu khỏe sẽ làm “cơ thể” quốc gia ổn định và thịnh vượng.

Ba bố con chung một thầy dạy thêm

Học trò đỗ đạt, trưởng thành nơi nơi nên thầy đi đâu cũng nghe tiếng nói quen thuộc như khi còn trên bục giảng.

Bằng tiến sĩ ‘ma’ và giấc mộng dài ‘danh xưng’

Cái sự “thiếu và thừa”, phải chăng, đã làm lệch đi những chuẩn mực của xã hội khi ngày càng nhiều người cố gắng kiếm cho mình một cái “danh” mà đôi lúc, chẳng biết để làm gì.

Không phải học giỏi là mọi con đường đều rộng mở

Cơ quan cũ, mới nơi tôi công tác đều có các cựu học sinh trường chuyên. Bản thành tích học đường rất đáng nể nhưng muốn thành công họ đều phải học lên, học tiếp rất nhiều.

Thư Cha gửi con gái ngày tốt nghiệp Mầm non

Thư ba viết cho con, khi nào lớn lên con sẽ đọc, và hiểu lúc con còn bé, ba mẹ đã suy nghĩ như thế nào và ước mơ như thế nào về các con. 

Thủ khoa Ngoại thương, bằng đỏ xênh xang rồi… đi xa cả

Câu chuyện muôn thuở là học xong không thấy ai về làm việc dưới tỉnh hay bên huyện, mà chỉ rặt Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, thậm chí còn cả bên Sing, bên Mỹ.

Những chuyện nhỏ giúp tôi hiểu sự thần kỳ Nhật Bản

Và thêm một lần tôi hiểu, sự thần kỳ Nhật Bản giản dị và có thể học, có thể làm được, bắt đầu bằng những việc làm nhỏ như thế, như thế…

Người Nhật 'tốt' hay 'không tốt'?

Thông thường người nước ngoài hay phàn nàn người Nhật cứng nhắc và nguyên tắc, nhưng thực tế… vẫn có ngoại lệ.