Theo tạp chí The National Interest, ngay từ khi bắt đầu thiết kế vào những năm 1970, hãng Fairchild Republic đã làm việc với kịch bản cường kích A-10 Warthog sẽ bị bắn trúng khi giao tranh. Từ đó, chiến đấu cơ này được tạo ra với một triết lý rất rõ ràng là sẵn sàng trúng đạn nhưng vẫn có thể bay tiếp.

Với triết lý này, tất cả bộ phận quan trọng của cường kích Mỹ đều được thiết kết với cơ chế bảo vệ đặc thù hoặc phương án dự phòng riêng nhằm đảm bảo A-10 không bị mất khả năng vận hành sau khi bị bắn trúng vị trí trọng yếu.

warhog a 10.jpg
Cường kích A-10 của Mỹ. Ảnh: USAF

Cụ thể, hệ thống điều khiển của A-10 được trang bị 2 vòng thủy lực hoạt động độc lập, không chia sẻ đường ống hay điểm yếu chung. Bản thân thiết kế này đã là một phương án phòng ngừa, nhưng các kỹ sư của Fairchild Republic còn chuẩn bị thêm một phương án nữa trong trường hợp khẩn cấp. Khi cả 2 đường ống thủy lực đều bị hư hỏng, phi công có thể đổi sang hệ thống cơ khí dùng dây cáp để điều khiển trực tiếp các bề mặt bay. Tất nhiên, việc điều khiển sẽ nặng nề hơn và khó khăn hơn, nhưng máy bay vẫn có thể hạ cánh được.

Phần cánh của A-10 cũng có số dầm chịu lực nhiều hơn các loại tiêm kích khác, cho phép máy bay vẫn có thể hoạt động ngay cả khi mất một dầm hoặc thậm chí mất cả lớp vỏ cánh. Cường kích này sử dụng 2 động cơ phản lực General Electric TF34-GE-100 được đặt cao và cách xa nhau. Đây là cách bố trí giúp giảm nguy cơ 1 viên đạn hay 1 tên lửa phá hủy đồng thời cả hai động cơ. Dĩ nhiên, A-10 vẫn có thể bay ngay cả khi có 1 động cơ.

u.s._a 10_warthog.webp
Cường kích A-10 được triển khai để chống lái xuồng cao tốc của Iran. Ảnh: Army Recognition

Thùng nhiên liệu và hệ thống bơm của A-10 cũng được thiết kế để hoạt động bình thường ngay cả khi trúng đạn. Trong trường hợp bị hư hại quá nặng, cường kích này vẫn còn một thùng dự trữ khẩn cấp, có thể cung cấp nhiên liệu bay trong khoảng 20 phút.

Do nhiệm vụ chính của A-10 là hỗ trợ bộ binh và tấn công tầm thấp nên buồng lái của máy bay được bọc trong một khối titan nặng hơn 500kg, có độ dày từ 12,7 - 38,1mm. Lớp giáp này có thể chịu được các loại đạn xuyên giáp và đạn pháo thông thường, qua đó đảm bảo phi công trong buồng lái sẽ có thời gian để phản ứng ngay cả khi thân máy bay bị xé toạc.

Với sự bền bỉ của mình, cường kích A-10 đã được triển khai trở lại trong chiến dịch quân sự của Mỹ tại Iran, thường xuyên đảm nhiệm các nhiệm vụ có độ rủi ro cao. Theo giới chức quân đội Mỹ, chiến đấu cơ này đặc biệt hiệu quả trong việc đối phó với máy bay không người lái (UAV) và xuồng cao tốc của Iran ở eo biển Hormuz.