Trong bối cảnh tác chiến hiện đại, nơi radar bị theo dõi chặt chẽ và máy bay tàng hình cố gắng lẩn tránh phát hiện, Iran đã giới thiệu một giải pháp phòng không tầm ngắn độc đáo: hệ thống tên lửa AD-08 Majid. 

Đây là tổ hợp tên lửa đất đối không di động, sử dụng hoàn toàn công nghệ ngắm bắn quang-hồng ngoại thụ động, giúp nó hoạt động mà không phát ra bất kỳ tín hiệu radar nào, một lợi thế chiến thuật quan trọng cho các cuộc phục kích bất ngờ. 

Majid AD 08 2.jpg
Tên lửa AD-08 Majid Iran không cần radar, dùng công nghệ hồng ngoại thụ động bắn hạ F-15 Mỹ. Ảnh: militarywatchmagazine.com

Được phát triển nội địa bởi Tổ chức Công nghiệp Quốc phòng Iran, tên lửa AD-08 Majid không chỉ tập trung vào tính cơ động cao mà còn tối ưu hóa cho việc bảo vệ điểm trọng yếu trước các mối đe dọa bay thấp như máy bay chiến đấu, trực thăng, UAV và tên lửa hành trình. 

Theo defencesecurityasia.com, hệ thống tên lửa AD-08 Majid được thiết kế theo nguyên tắc point-defense, nghĩa là bảo vệ cục bộ thay vì bao phủ rộng lớn. 

Toàn bộ tổ hợp được lắp đặt trên xe tải chiến thuật 4x4 nhẹ Aras-2, với khung gầm tiện ích có công suất khoảng 200 mã lực, tốc độ tối đa 100 km/h và tầm hoạt động khoảng 500km. 

Nhờ đó, tên lửa AD-08 Majid có khả năng di chuyển nhanh, triển khai phân tán và thay đổi vị trí chỉ trong thời gian ngắn, rất phù hợp với chiến thuật phục kích ở địa hình phức tạp. 

Hệ thống trang bị cảm biến electro-optical (EO) ở trung tâm cùng hai cụm chứa tên lửa, cho phép mang theo tối đa 8 quả tên lửa sẵn sàng khai hỏa. 

Majid AD 08 3.jpg
Ảnh: en.wikipedia.org

Cảm biến EO này có khả năng phát hiện mục tiêu ở khoảng cách lên đến 15km trong điều kiện thuận lợi, hỗ trợ theo dõi đồng thời nhiều mục tiêu mà không cần phát sóng radar chủ động. 

Trái tim của Majid chính là tên lửa AD-08. Mỗi quả tên lửa có đường kính 156mm, chiều dài 2.670mm và trọng lượng khoảng 75kg. 

Tầm bắn hiệu quả dao động từ 700 mét đến 8km, với độ cao hoạt động từ 20 mét đến 6km, hoàn toàn nằm trong phân khúc tầm ngắn, thấp. 

Tốc độ tối đa của tên lửa đạt Mach 2, tương đương khoảng 2.450 km/h, giúp nó nhanh chóng tiếp cận mục tiêu bay thấp. 

Điểm nổi bật nhất nằm ở hệ thống dẫn đường: tên lửa sử dụng seeker hồng ngoại hình ảnh thụ động (passive imaging infrared – IIR) kết hợp ngòi nổ gần (proximity fuse). 

Majid AD 08.png
Bệ phóng TVL của hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn Majid. Ảnh: militarywatchmagazine.com

Toàn bộ quá trình phát hiện, theo dõi và dẫn đường diễn ra mà không phát ra bất kỳ sóng radar nào, khiến hệ thống gần như “vô hình” trước các thiết bị cảnh báo radar của đối phương. 

Nếu cần mở rộng khả năng phát hiện, AD-08 Majid có thể kết nối với radar bên ngoài như Kashef-99 phased-array để theo dõi mục tiêu ở khoảng cách xa hơn, lên đến 12-30km, nhưng chế độ hoạt động chính vẫn ưu tiên passive EO/IR để duy trì tính tàng hình. 

Công nghệ passive seeker mang lại nhiều lợi thế rõ rệt. Thay vì dựa vào radar phát xạ liên tục, vốn dễ bị phát hiện và bị tên lửa chống radar tiêu diệt, Majid chỉ “nghe ngóng” dấu vết nhiệt từ động cơ máy bay hoặc UAV. 

Điều này không chỉ giảm nguy cơ bị lộ vị trí mà còn tăng khả năng bất ngờ trong môi trường điện từ hỗn loạn. 

Hệ thống fire control command đơn giản nhưng hiệu quả, kết hợp với tháp pháo linh hoạt, cho phép Majid phản ứng nhanh trước các mục tiêu di chuyển tốc độ cao ở độ cao thấp. 

Majid AD 08 1.jpg
Bệ phóng TVL của hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn Majid. Ảnh: militarywatchmagazine.com

So với các hệ thống MANPADS cầm tay truyền thống, Majid vượt trội hơn nhờ tính di động trên xe và khả năng mang nhiều tên lửa hơn, đồng thời vẫn giữ được mức độ tàng hình cao tương đương. 

Theo militarywatchmagazine.com, AD-08 Majid thể hiện cách tiếp cận thực tế của Iran trong phát triển vũ khí: tập trung vào công nghệ thụ động, chi phí hợp lý và khả năng sống sót cao trong môi trường tác chiến hiện đại. 

Với thông số kỹ thuật được tối ưu cho phân khúc tầm ngắn, hệ thống không nhằm thay thế các tổ hợp phòng không tầm xa mà bổ sung hoàn hảo cho lớp bảo vệ gần, đặc biệt hữu ích trong các chiến dịch phục kích hoặc bảo vệ khu vực then chốt. 

Trong bối cảnh công nghệ quân sự ngày càng chú trọng vào tính tàng hình và chống phát hiện, Majid là minh chứng rõ nét cho xu hướng chuyển dịch từ radar chủ động sang các giải pháp quang-hồng ngoại thụ động.