Lầu Năm Góc vừa chốt thỏa thuận 10.000 'tên lửa container' giá rẻ, biến mọi tàu hàng thành kho hỏa lực áp đảo, tái định nghĩa tác chiến.
Lầu năm góc (Pentagon) vừa công bố các thỏa thuận khung mang tính bước ngoặt với bốn công ty công nghệ quốc phòng mới nổi, nhằm mua hơn 10.000 tên lửa hành trình giá rẻ chứa trong container (tên lửa container) chỉ trong ba năm bắt đầu từ 2027.
Chương trình Low-Cost Containerized Munitions (LCCM) không chỉ giải quyết tình trạng cạn kiệt kho đạn sau các xung đột gần đây mà còn đại diện cho sự chuyển dịch mạnh mẽ sang sản xuất hàng loạt, chi phí thấp và khả năng triển khai linh hoạt, giúp Mỹ duy trì lợi thế trong môi trường chiến tranh hiện đại.
Bối cảnh và mục tiêu chiến lược của chương trình LCCM
Theo twz.com, trong bối cảnh nhu cầu đạn dược chính xác tầm xa tăng vọt, Bộ Quốc phòng Mỹ đang đẩy mạnh “Arsenal of Freedom” - kho vũ khí tự do, bằng cách hợp tác với các công ty sáng tạo như Anduril, CoAspire, Leidos và Zone 5.
Thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào các nhà thầu truyền thống, chương trình LCCM ưu tiên mô hình sản xuất thương mại, hợp đồng giá cố định (firm-fixed-price) và chuỗi cung ứng nhanh chóng. Các 'tên lửa container' sẽ được thử nghiệm từ tháng 6/2026, với sản xuất quy mô lớn từ 2027-2029.
“Containerized” ở đây nhấn mạnh thiết kế đóng gói trong container vận chuyển tiêu chuẩn, cho phép triển khai nhanh trên xe tải, tàu biển, thậm chí che giấu giữa hàng hóa dân sự.
Điều này tăng tính cơ động, giảm chi phí logistics và khó bị đối phương phát hiện, phù hợp với chiến tranh phân tán ở khu vực Thái Bình Dương.
Ảnh: Leidos/twz.com
Công nghệ và thông số kỹ thuật nổi bật
Mỗi công ty mang đến thiết kế riêng nhưng đều hướng đến chi phí thấp (khoảng vài trăm nghìn USD mỗi quả), tốc độ sản xuất cao và khả năng thích ứng đa nền tảng.
Anduril đóng góp phiên bản phóng mặt đất của Barracuda-500M. Đây là tên lửa hành trình cận âm (subsonic) với tầm bắn hơn 500 hải lý (khoảng 926 km), tốc độ hành trình khoảng 500 hải lý/giờ (khoảng Mach 0.74), trọng lượng khoảng 225 kg và đầu đạn lên đến hơn 45 kg.
Động cơ turbojet nhỏ cung cấp sức mạnh, kết hợp cánh gập gọn để lưu trữ dễ dàng. Thiết kế mô-đun hỗ trợ nhiều loại đầu đạn (kinetic, jamming hoặc decoy), cho phép linh hoạt nhiệm vụ tấn công chính xác tầm xa hoặc làm mồi nhử. Anduril cam kết cung cấp tối thiểu 1.000 quả/năm.
Leidos phát triển phiên bản LCCM dựa trên AGM-190A Small Cruise Missile (Black Arrow) nhưng lớn gấp đôi. Phiên bản cơ sở AGM-190A nặng khoảng 90 kg (200 lb), tầm bắn hơn 400 hải lý (740 km), tốc độ Mach 0.8, trần bay khoảng 9.000 mét.
Phiên bản LCCM tăng dung tích nhiên liệu để mở rộng tầm xa và hiệu quả nhiệm vụ, sử dụng kiến trúc mở Weapon Open Systems Architecture (WOSA) cùng khung thân mô-đun.
Điều này cho phép nâng cấp nhanh, tích hợp đầu đạn kinetic hoặc phi kinetic và dễ dàng chuyển sang phóng từ biển hoặc không trung. Leidos dự kiến cung cấp khoảng 3.000 quả.
Theo leidos.com, CoAspire mang đến các biến thể của RAACM/RAACM-ER (Rapidly Adaptable Affordable Cruise Missile – Extended Range). Thiết kế này nhấn mạnh sản xuất in 3D (additive manufacturing) để giảm chi phí và thời gian, với tầm bắn có thể đạt 900-1.000+ km ở phiên bản ER. Chúng hỗ trợ phóng từ mặt đất, không trung hoặc biển, phù hợp với vai trò tấn công di động và chống hạm.
Theo coaspire.com, Zone 5 (nay thuộc Kongsberg) tham gia với kinh nghiệm từ Rusty Dagger trong chương trình ERAM, tập trung vào tên lửa giá rẻ có khả năng thích ứng cao cho nhu cầu mặt đất.
Theotwz.com, các tên lửa chung đều sử dụng động cơ turbojet nhỏ (như Pratt & Whitney TJ150), hệ dẫn đường chính xác kết hợp GPS/INS và khả năng bay địa hình thấp để né radar.
Chúng ưu tiên mô-đun để dễ tích hợp cảm biến, đầu đạn đa dạng và sản xuất hàng loạt mà không cần đầu tư lớn từ chính phủ.
Hệ thống Mk 70 của Hải quân, trong ảnh đang phóng một quả tên lửa Standard Missile-6 (SM-6), là một ví dụ về bệ phóng tên lửa dạng container hiện đang phục vụ trong quân đội Mỹ. Ảnh: USN/twz.com
Ý nghĩa và thách thức
Chương trình LCCM giúp Mỹ xây dựng “độ sâu kho đạn” bằng cách sản xuất nhanh, chi phí phải chăng, khác biệt với tên lửa cao cấp đắt đỏ như Tomahawk hay JASSM.
Trong kịch bản xung đột cường độ cao, hàng nghìn quả tên lửa giá rẻ có thể bão hòa hệ thống phòng không đối phương, tạo điều kiện cho các vũ khí đắt tiền hơn.
Thiết kế containerized còn hỗ trợ triển khai phân tán, tăng khả năng sống sót.
Theo twz.com, tuy nhiên, thách thức vẫn tồn tại: đảm bảo độ tin cậy khi sản xuất hàng loạt, tích hợp chỉ huy kiểm soát hiệu quả và duy trì chuỗi cung ứng ổn định.
Các thử nghiệm sắp tới sẽ quyết định mức độ chuyển tiếp sang hợp đồng sản xuất thực tế.
LCCM phản ánh chiến lược hiện đại hóa công nghiệp quốc phòng Mỹ: ưu tiên tốc độ, chi phí và quy mô thay vì cầu toàn.
Với hơn 10.000 'tên lửa container' dự kiến, đây không chỉ là bước tăng cường kho vũ khí mà còn là tín hiệu rõ ràng về khả năng răn đe và sẵn sàng chiến đấu trong môi trường chiến tranh tương lai.
(Theo Breaking Defense, The War Zone, Pentagon, twz.com)
Là tên lửa đạn đạo liên lục địa phóng từ tàu ngầm Borei, tên lửa Bulava tầm bắn hơn 9.000 km, khả năng mang 6-10 đầu đạn MIRV và công nghệ nhiên liệu rắn hiện đại, trở thành trụ cột then chốt trong lực lượng răn đe hạt nhân dưới biển của Moscow.
Tên lửa DF-61 tốc độ Mach 20+, tầm bắn 15.000km và công nghệ MIRV đột phá, không chỉ là tên lửa tầm xa mà còn là ‘bóng ma’ có thể đưa đối phương về thời đồ đá.
Tên lửa Tayfun Block-4 vừa lộ diện với tốc độ Mach 10, tầm bắn 1.500 km cùng sức mạnh vượt trội, khiến giới quân sự chấn động, biến tham vọng bá chủ công nghệ của Ankara thành hiện thực.
Tên lửa Sineva tốc độ Mach 24, tầm bắn 11500km và tên lửa Trident II D5 tốc độ Mach 24, tầm bắn 11000km: Hai ‘trụ cột’ răn đe hạt nhân với triết lý đối lập giữa sức mạnh hủy diệt và độ chính xác tuyệt đối. ‘Quái vật’ nào thống trị đại dương?
Bằng việc làm chủ công nghệ nhiên liệu rắn trên siêu tên lửa KN-26 (Pukguksong-3), Bình Nhưỡng đã chính thức sở hữu khả năng phản công hạt nhân tức thì, biến mọi hệ thống giám sát tinh vi nhất thành ‘kẻ đi chậm’ trong cuộc đua.