KHÓC HÀN MẶC TỬ

Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết/ Khóc gió mưa, hoa cỏ lẫn sao sương.../ Tử có nghe! Thơ Người - Tôi viết tiếp/ Cúi lậy không gian cả tám phương (*)

Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết
Khóc gió mưa, cây cỏ đến chân trời
Khóc tạo hoá: từ thiên và địa
Rồi khóc người: Đời, con tạo quay chơi...

Hàn Mặc Tử ơi! Ớí, Tử ơi!
Sống chơi vơi cũng giống người
Khác chi là con chim cánh lá
Giọt thơ này hoà lệ máu tôi rơi

KHÓC HÀN MẶC TỬ

Nơi Tử nằm trong mồ hoa thơm nở
Đầu Tử gối lên sườn sóng gió
Với sao sương vằng vặc trăng ngàn năm
Nỗi đau đè nặng cõi dân gian.

Hỡi biển Đông, núi cao Gành Ráng!
Thơ của Tử mai sau còn sáng láng
Sóng nước non non nước vỗ ngày đêm
Quạnh hiu buồn rờn rợn bóng thi nhân

Ngồi đọc Tử tim vỡ toang máu đỏ
Tôi khóc biển, khóc trời xanh, khóc gió
Chúa ở đâu? Thượng đế có trên đời?
Người Thơ Xưa hoá chốn nao rồi ?

Thì tham vọng vinh quang ai chẳng muốn
Ngu cũng buồn! Tài lại lắm tai ương ?
Giữa đời nhiều khi phải cười nhăn răng mà sống
Thương nhau để mặc lệ rơi tuôn ...

Tử dù đau nỗi đau ngang bể
Nhưng đã có bao người khóc Tử
Suy cho cùng: tuyệt đến thế thì thôi,
Trên này nhiều chuyện lắm, Tử ơi!

 

Rót mắt thành thơ khóc Tử lại khóc đời
Chúng tôi đang quần cuộc sống...
Có khi phải tập nén mình như bánh nén
Cũng thương nhau, cũng chuyện đấu tranh

Niềm sướng đau khôn dại dại khôn
Em gái - Nhà thơ - Nhà chính khách
Tuốt tuồn tuột mấy ai không bất trắc
Buồn làm chi! Đời, sắc sắc không không ...

Đời vậy mà - Người thế, chuyện thế gian
Suy cùng lý chẳng gì phải chán
Lại thương Tử không được dự phần bon chen, xô lấn
Giây phút khóc cho nhau, hoá hạnh phúc lớn trên đời

Hàn Mặc Tử ơi! Ới, Tử ơi!
Bao đêm nghiền ngẫm chữ thơ Người
Châu rỏ đầm đìa trang giấy trắng
Bay về Gành Ráng đẫm hồn tôi

Thắp nén nhang chùa tôi khấn anh
Tài hoa xuất sắc vóc giai nhân
Vung tay búng bút xô báu ngọc
Chữ thơ như tuyết máu lênh đênh

Qui Nhơn biển sóng vỗ mây lừng
Tài này, phận ấy! Những bi thương,
Nay đã yên mình khe nước Ngọc (*)
Hẹn nhau mai mốt bữa tương phùng

Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết
Khóc gió mưa, hoa cỏ lẫn sao sương...
Tử có nghe! Thơ Người - Tôi viết tiếp
Cúi lậy không gian cả tám phương (*)

Phạm Ngọc Thái

(*) Dựa theo ý thơ Hàn Mặc Tử.

 
 

Không thể bỏ lỡ

.
 
HỌ ĐÃ DỪNG TRƯỚC NGÃ TƯ ĐÈN ĐỎ
HỌ ĐÃ DỪNG TRƯỚC NGÃ TƯ ĐÈN ĐỎ
Thơicon  04/01/2019 

Họ phải dừng trước ngã tư đèn đỏ/ Hiệu lệnh chung ai cũng phải chấp hành/ Nguyên vẹn niềm tin, vẹn nguyên thể xác/ Có ngờ đâu chỉ một phút tan tành

 
EM GỬI VÀO MÂY TRẮNG
EM GỬI VÀO MÂY TRẮNG
Thơicon  02/01/2019 

Nghe không anh em gửi vào mây trắng/ Những vui buồn ta đã có bên nhau/ Bao kỉ niệm bao thăng hoa cảm xúc/ Trong trẻo ngọt lành tri kỉ thẳm sâu.

 
NẮNG CÓ CÒN XANH?
NẮNG CÓ CÒN XANH?
Thơicon  31/12/2018 

Tiếc thương đời lá vàng bay/ Mùa còn nức nở những ngày...rất xanh/ Lục tìm trong những mong manh/ Còn đâu hơi ấm ngọt lành... mà thương

 
ĐÊM NOEL!
ĐÊM NOEL!
Thơicon  24/12/2018 

Dẫu biết đời ko đẹp như mơ/ Sao ta mãi hoài ngây thơ/ Vì trái tim trót yêu nên lầm lỡ/ Ngỡ tình là hoa đăng rực rỡ/ Đâu ngờ rằng bão tố mãi đẩy xô.

 
CÁC ANH ĐI…
CÁC ANH ĐI…
Thơicon  21/12/2018 

Cựu chiến binh, Trung úy Hoàng Ban Mai quê Xã Mỹ Bằng (Tuyên Quang). Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, là chính trị viên đại đội, ông đã chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên và được trao tặng nhiều huy hiệu dũng sỹ, huy chương.

 
VIỆT NAM ƠI! VỮNG BƯỚC TIÊN LÊN
VIỆT NAM ƠI! VỮNG BƯỚC TIÊN LÊN
Thơicon  15/12/2018 

Việt Nam ơi! Đường tới quang vinh/ Sẽ đậm sâu nghĩa tình Hàn- Việt/ Park Hang Seo! Ôi cái tên tha thiết/ Vần thơ này tỏ lòng biết ơn ông.

TIN NHẮN
TIN NHẮN
Thơicon  08/12/2018 

Cố quên lại càng thêm nhớ/ Cố tình tình vẫn dửng dưng/ Nhớ thương đâu cần nguyên cớ/ Ghét ghen chẳng nệ chưa…từng…

DƯỜNG NHƯ TRỜI ĐÃ CHỚM ĐÔNG
DƯỜNG NHƯ TRỜI ĐÃ CHỚM ĐÔNG
Thơicon  02/12/2018 

Dường như trời đã chớm đông!/ Ta về gom sợi nắng hồng ra phơi/ Cho những năm tháng cuộc đời.../ Nắng hồng chiếu ấm vành môi mẹ hiền.

DƯỜNG NHƯ TRỜI ĐÃ CHỚM ĐÔNG
DƯỜNG NHƯ TRỜI ĐÃ CHỚM ĐÔNG
Thơicon  25/11/2018 

Dường như trời đã chớm đông!/ Ta về gom sợi nắng hồng ra phơi/ Cho những năm tháng cuộc đời.../ Nắng hồng chiếu ấm vành môi mẹ hiền.

CÚC HỌA MI EM HÁI Ở SAU VƯỜN
CÚC HỌA MI EM HÁI Ở SAU VƯỜN
Thơicon  21/11/2018 

Tháng Mười một trời đã chuyển sang đông/ Thu vội vã giấu hồn mình trong lá/ Chắc tại anh thầm nhớ mong nhiều quá/ Cúc họa mi, em hái ở sau vườn...

LẠC MẤT NHAU
LẠC MẤT NHAU
Thơicon  17/11/2018 

Thôi đành lạc mất nhau/ Câu yêu thương giờ đã xa vời/ Bao tơ vương tận cuối chân trời/ Gom vui buồn dấu chôn tình côi

NGÀY ANH ĐI
NGÀY ANH ĐI
Thơicon  03/11/2018 

Ngày anh đi/ Em chỉ còn niềm đau/ Nỗi cô đơn quặn lòng tê tái/ Chân mệt nhoài con đường xa ngái/ Chỉ còn xót xa ở giữa em về.

LỜI RU TRĂNG NON
LỜI RU TRĂNG NON
Thơicon  31/10/2018 

À ơi trăng lớn theo mùa/ Mẹ dần khuyết bóng trăng thưa kiếp này!/ À ơi con đã ngủ say…/ Mẹ ru đời mẹ những ngày tròn trăng.

SỚM MAI GIÓ THỔI TƠI BỜI
SỚM MAI GIÓ THỔI TƠI BỜI
Thơicon  20/10/2018 

Người phụ nữ tìm đến thơ, là đang hi vọng tìm thấy trong khoảng trống vắng, cô đơn của trái tim mình một chút năng lượng cần thiết để hàn gắn lấp đầy, che phủ, sưởi ấm những vết thương đời!

GIẤC MƠ CỦA EM
GIẤC MƠ CỦA EM
Thơicon  13/10/2018 

Em ghét anh ... lại mơ ước mãi thôi/ Tiếc rằng em không thể mọc đôi cánh/ Tìm đến anh em sẽ ôm xiết chặt/ Lá buông mình xào xạc đến tàn canh!

MƠ MỘT CON ĐƯỜNG
MƠ MỘT CON ĐƯỜNG
Thơicon  06/10/2018 

Em không mơ về con đường nhỏ/ Trải đầy hoa và êm mượt như nhung/ Suốt tuổi thơ chân đất đã từng/ Hồn nhiên lăn mình trên mọi nẻo...

MƠ GÌ HỠI GIÓ ĐÊM SÂU
MƠ GÌ HỠI GIÓ ĐÊM SÂU
Thơicon  29/09/2018 

Cõi đời bể khổ mênh mông/ Tìm vui sắc sắc không không cõi mình.

NÀY MÙA THU
NÀY MÙA THU
Thơicon  23/09/2018 

Này mùa thu!/ Em có lỗi gì đâu/Mà khoảng trời không nhau xanh xanh quá thể

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
Thơicon  22/09/2018 

Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!/ Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng/ Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng/ Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.

VỀ VỚI MẸ
VỀ VỚI MẸ
Thơicon  16/09/2018 

Thẫn thờ nhìn mẹ hanh hao/ Mà lòng dâng những nghẹn ngào xót xa/ Cầu cho năm tháng hiền hòa/ Đừng mang cho mẹ tuổi già bệnh đau.

 
 
 
Hoàn thiện thông tin gửi bình luận

HOẶC ĐĂNG NHẬP NHANH BẰNG TÀI KHOẢN