'Lần sau bố đừng làm thế'

Khi lên xe, việc đầu tiên cô bé nhắc bố: Lần sau bố đừng làm thế, vì con thấy xấu hổ nếu lên xe của bố trong khi các bạn đi bộ dưới trời mưa.
Con cái chúng ta đến trường sẽ học được điều gì khi chúng bị tổn thương, hoặc chứng kiến sự tổn thương của bạn bè bởi những lý do đến từ thày cô?

Để đảm bảo công bằng, những đứa trẻ mầm non không được bố mẹ đóng tiền xem xiếc bị nhốt trong lớp khi các bạn khác xem dưới sân trường. 

Để đảm bảo thẩm mỹ học đường, những học sinh nghèo không có giày để đi thì bị thầy hiệu trưởng cắt dép. 

Những hành vi phản cảm, phản giáo dục của những nhà giáo dục vẫn có thể xảy ra, song khi mà người ta nhân danh cái đẹp, nhân danh sự công bằng thì đây không còn là hành vi nữa, mà là ý thức lệch lạc về giá trị con người.

Dư luận đã nói quá nhiều trong những ngày qua về chuyện xảy ra ở một trường mầm non tại Hà Nội, khi giáo viên phát loa đề nghị những học sinh chưa đóng 40.000 đồng xem xiếc phải ở lại trên lớp, những học sinh đã đóng tiền thì được xuống sân xem biểu diễn. Đã có những phản ứng, lên án, sửng sốt, ngỡ ngàng... đủ cả về câu chuyện phản giáo dục đó. Song, có lẽ, những thầy cô giáo đó không thể nhận ra cái sai lớn nhất của họ trong câu chuyện này là gì.

{keywords}

Trường học cần là môi trường bình đẳng cho trẻ em. Ảnh minh họa: Văn Chung

Không phải họ đã sai khi áp dụng cách thức đảm bảo sự công bằng một cách khiên cưỡng. Bởi, nếu họ để các em không đóng tiền và có đóng tiền cùng xuống sân xem như nhau thì sẽ thiếu công bằng thật. 

Cũng không phải họ đã sai khi không lường hết việc có những học sinh sẽ không có tiền để xem xiếc. Bởi cho dù số tiền 40.000 đồng đó không lớn, song không phải mọi phụ huynh đều thoải mái với những hoạt động ngoại khóa mà nhà trường chọn lựa.

Họ đã sai khi không hiểu cho đúng ý nghĩa của cụm từ phổ cập giáo dục. Đó là cơ hội để mọi đứa trẻ đều có thể thụ hưởng một cách bình đẳng những nhu cầu giáo dục cơ bản. Để có được một nền tảng tối thiếu không chỉ về tri thức, văn hóa, mà còn là những giá trị làm người.

Chúng ta có thể phải chấp nhận rằng trong cuộc đời này có khoảng cách giàu nghèo, có những đứa trẻ được sinh ra với điều kiện thuận lợi hơn những đứa trẻ khác. 

Chúng ta cũng phải chấp nhận một thực tế rằng có những đứa trẻ sẽ bị tổn thương vì thua bạn kém bè. 

Nhưng, đó là câu chuyện của số phận, chuyện bên ngoài mái trường. 

Những tổn thương đó không thể đến từ chính thầy cô giáo, những người có sứ mệnh tạo ra những giá trị tốt đẹp trong tâm hồn những đứa trẻ.

Vậy thì cái sai của những thầy cô giáo ở ngôi trường mầm non ấy là gì? Là họ đã tự làm khó mình bởi sự vô minh khi đưa vào sân trường một hoạt động tạo ra sự phân cách. 

Tại sao lại mang chương trình biểu diễn xiếc ấy vào trong trường khi đó không phải là một chương trình miễn phí đối với học sinh? 

Tại sao lại mang một hoạt động có tính chất kinh doanh vào mái trường? Bất cứ hoạt động nào có yếu tố tiền bạc đều sẽ làm nảy sinh sự phân biệt giàu nghèo.

Những đứa trẻ có lỗi gì khi cha mẹ chúng nghèo? Tại sao chúng phải khóc trong lớp khi các bạn vui vẻ thưởng thức một chương trình giải trí? Tại bố mẹ chúng nghèo hay sao?

Các thầy cô giáo mong muốn điều gì khi mang đến nỗi tủi hờn cuả những đứa trẻ? Dĩ nhiên, họ muốn chúng biết rằng ở đời có sự công bằng, rằng các con chỉ có thể hưởng thụ khi có đóng góp như mọi người. Nhưng sự đóng góp ấy không phụ thuộc vào bản thân chúng. 

Vậy nên, điều mà các thầy cô mang đến chỉ có thể là sự ghen ghét giữa đám trẻ, hoặc nỗi thất vọng đối với mẹ cha. Chắc chắn, những giáo viên ở ngôi trường mầm non ấy không mong muốn điều này. Nhưng họ đã để nó xảy ra.

Có lẽ đến lúc này những giáo viên ở ngôi trường mầm non ấy vẫn chưa hiểu vì sao họ đã bị lên án đến thế. Bởi, họ cũng chỉ là những sản phẩm của một nền giáo dục đã nhiều năm xa rời mục đích ban đầu của giáo dục, là trồng người, để dạy những đứa trẻ thành những con người có tri thức, có nhân cách, và có tấm lòng.

Các giáo viên ở ngôi trường mầm non ấy có lẽ giờ đây sẽ vẫn còn ấm ức. Họ ấm ức là phải. Bởi câu chuyện của họ không là cá biệt. 

Bởi chuyện học phụ đạo đã trở thành học thêm, đã không còn có ý nghĩa để giúp các học sinh yếu đuổi theo để tự tin cùng bạn học, mà trở thành một điều kiện để tăng thu nhập cho thầy cô. 

Bởi giờ đây liệu có bao nhiêu thầy cô nhớ rằng ý nghĩa của bộ đồng phục học sinh không chỉ là chuyện thẩm mỹ, hay nhận diện thương hiệu của nhà trường, mà còn là cơ hội để những đứa trẻ giàu nghèo tìm thấy sự bình đẳng dưới cùng một mái trường?

Con cái chúng ta đến trường sẽ học được điều gì khi chúng bị tổn thương, hoặc chứng kiến sự tổn thương của bạn bè bởi những lý do đến từ thày cô? 

Trẻ con không cần điều đó mà cần có khát vọng được trở thành người tốt, nhân ái với bạn bè, và biết xấu hổ khi khiến các bạn mình tổn thương.

Khi viết những dòng này, tôi muốn cám ơn những thày cô giáo trường Thực Nghiệm, nơi con gái tôi từng học tiểu học bởi một câu chuyện không thể quên. Đó là một buổi chiều mưa tôi đã lái xe vào sân trường đón con. Cô bé lớp ba đã nhất định không chịu lên xe trong sân trường mà đi bộ dưới trời mưa mấy trăm mét ra tận ngoài đường. Khi lên xe, việc đầu tiên cô bé nhắc bố: Lần sau bố đừng làm thế, vì con thấy xấu hổ nếu lên xe của bố trong khi các bạn đi bộ dưới trời mưa.

Tôi đã nhớ mãi câu chuyện này, suốt 6 năm qua, dù con gái tôi đã chuyển sang một ngôi trường khác khi vào cấp hai, dù bây giờ cô bé lớp 9 ấy bình luận "buồn cười nhỉ, thế mà con không nhớ!" khi tôi kể lại câu chuyện đó.

Theo Trung Tuyến (VOV)

*Tên bài do Tuần Việt Nam đặt lại

tin nổi bật

Ứng xử với trái phiếu doanh nghiệp

Bức tranh đó cho thấy, người mua trái phiếu doanh nghiệp không có lý gì phải quá lo lắng. Nếu tất cả đổ xô đến “đòi lại” thì không một doanh nghiệp nào có thể trụ được chứ đừng nói là phát triển.

Trụ cột ‘nguồn lực’ trong truyền thông chính sách

Thủ tướng Phạm Minh Chính đã đưa ra một giải pháp quan trọng cho sự phát triển bền vững của báo chí khi cam kết bồi đắp trụ cột “nguồn lực” bằng cách cấp kinh phí theo hướng đặt hàng cho hoạt động truyền thông chính sách.

Báo chí phải trở thành tổ chức công nghệ

Cách đây hơn 20 năm, nhiều tổng biên tập vô cùng tự hào về việc máy in còn đang chạy, hàng chục đầu mối đã ngồi ăn bánh mì để đợi lấy báo đi rao bán.

Đổi mới con người ở vùng đất là mặt tiền quốc gia

Cần nhìn thẳng vào sự thật là khu vực đẹp nhất của đất nước, địa bàn chiến lược đặc biệt quan trọng lại có nhiều chỉ số phát triển thấp hơn mức trung bình của cả nước.

Tiếng chuông cảnh báo sau chuyện đình chỉ hoạt động của một sở

Hôm qua, một câu chuyện hy hữu được báo chí đưa tin: Sở Nội vụ bị tạm đình chỉ hoạt động 1 tháng vì chưa đảm bảo yêu cầu về phòng cháy chữa cháy (PCCC).

Truyền thông là chức năng của chính quyền

Khi các cấp chính quyền chủ động phối hợp truyền thông với các cơ quan báo chí sẽ là nền tảng quan trọng nhất cho việc làm chủ tình hình trong bối cảnh hiện nay.

Cơ hội của Việt Nam trước vòng cải cách mở cửa mới của Trung Quốc

Bản thân mỗi nước đều đang hướng đến phát triển chất lượng cao. Trong giai đoạn trước, điểm tăng trưởng của quan hệ Việt - Trung là thương mại, thầu khoán công trình. Hiện nay và sắp tới điểm tăng trưởng mới của quan hệ Việt - Trung sẽ là gì?

Những thông điệp về trái phiếu doanh nghiệp

Có một điểm cần nhấn mạnh: tuyệt đại đa số trái phiếu doanh nghiệp là có tài sản đảm bảo hoặc được bảo đảm bởi các tổ chức tín dụng.

Việt Nam sẽ vượt bẫy thu nhập trung bình theo cách nào

Việt Nam nỗ lực trở thành quốc gia thu nhập trung bình cao và thu nhập cao vào năm 2035 và 2045. Tuy nhiên, chúng ta phải vượt qua thách thức không hề nhẹ, nhất là về thể chế.

Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nhà lãnh đạo cải cách tâm huyết

Thủ Tướng Võ Văn Kiệt là nhà lãnh đạo đi tiên phong trong thực hiện cải cách và hội nhập của đất nước ta. Ông đã dũng cảm thực hiện những quyết định đột phá tầm chiến lược để đưa đất nước đi lên.

Tầm nhìn quốc gia Qatar qua lăng kính World Cup

Qatar đã làm nên lịch sử khi lần đầu tiên đưa sự kiện thể thao được theo dõi nhiều nhất trên toàn cầu đến Thế giới Ả Rập và Hồi giáo.

Ông Sáu Dân và đổi mới thể chế

Ngày 9/8/1995, trước Đại hội Đảng lần thứ 8, Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã gửi một bức thư tâm huyết cho Bộ Chính trị nêu quan điểm, tư tưởng, khuyến nghị và cảnh báo về một số vấn đề có tầm chiến lược đối với đất nước vào thời điểm lịch sử đó.

‘Ý Đảng, lòng Dân’

Hôm qua, một người bạn của tôi thông báo, chị đã không rút trước hạn món tiền gửi ngân hàng đang được kiểm soát đặc biệt. Tôi biết, tâm lý chị cũng khá cồn cào vì chị liên tục hỏi ý kiến của tôi trong cả tuần trước.

Nhà lãnh đạo dám chịu trách nhiệm “phá rào”

“Sử học không nên chỉ đánh giá một con người xem họ đạt đến đỉnh cao nào mà còn phải xem khi họ nằm xuống, đã có bao nhiêu dòng nước mắt”.

Nhà giáo là nhân tố cốt lõi quyết định sự thành công của đổi mới giáo dục

Bộ trưởng GĐ-ĐT Nguyễn Kim Sơn bày tỏ, nhà giáo là nguồn lực quan trọng nhất của ngành. Đầu tư cho nhà giáo chính là yếu tố nền tảng của nền tảng, quyết định đến chất lượng và sự thành công của đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo.