Chuyện thương tâm trên xe buýt mãi ám ảnh tôi

 - Ý nghĩ về tương lai của em bé và cũng là tương lai của rất nhiều đứa trẻ khác trong đó có con của tôi, của tất cả những người khác cứ ám ảnh tôi mãi.

Hôm qua khi trở về bằng xe buýt, giữa đường tôi thấy có một người phụ nữ gần 40 bế một bé gái nhỏ lên xe.

Một sinh viên nhường ghế và chị ngồi xuống. Đứa bé chưa nói rõ quấy khóc uốn éo liên hồi. Hai chân bé băng kín từ gối trở xuống, ở nhiều chỗ dịch và máu thấm qua cả lần băng. Một bên tay vẫn còn băng dính ống truyền hoặc lấy máu.

Chị lần túi lấy chai nước ngọt cho đứa bé uống. Bé vừa uống vừa vặn vẹo. Có vẻ như hai mẹ con đến từ một vùng quê nào đó và đang từ viện về.

Một cô sinh viên buột miệng hỏi “Cháu bị làm sao thế chị, ngã ạ?”. Chị đáp “Cháu bị ung thư xương”.

Câu trả lời như phát súng làm cho tất cả những người xung quanh giật mình. Một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm. 

Chuyện thương tâm trên xe buýt mãi ám ảnh tôi
Trên những chuyến xe buýt ngược xuôi, có bao câu chuyện cuộc đời khiến ta day dứt. Ảnh minh họa: VNE

Sau rồi, một bác già phá tan bầu không khí bằng lời than “tội nghiệp quá”. Nhiều người xung quanh hỏi thăm. Chị trả lời từng câu rất bình tĩnh. Có lẽ khổ đau quá nhiều đã làm chị không còn khóc được nữa. Chân bé đang hoại tử dần dần.

Là một người bố có hai đứa con nhìn cảnh đó, tôi bấu chặt tay vào cột xe buýt và cảm thấy mồ hôi tứa ra khắp lòng bàn tay, cổ thì tắc lại.

Em bé mới có ba tuổi và rất dễ thương. Tôi muốn cho chị một ít tiền nhưng tôi biết cho tiền mà không có sự cảm thông lẫn nhau sẽ trở thành sự xúc phạm. Thật may một anh tầm 40 ở phái xa tiến lại nói vài câu nhỏ rồi cho chị tiền. Chị ngượng ngập cầm. Một, hai, ba người cho. Chị rớt nước mắt khóc.

Khi sắp xuống xe tôi cũng tiến lại và dúi vào tay chị một chút tiền.

Tôi biết muốn giảm thiểu những cảnh này cần đến chính sách vĩ mô, như chính sách bảo hiểm y tế cho những người mắc bệnh nan y, chế độ bảo hiểm y tế toàn dân, hệ thống y tế công được hoàn thiện… và song song là sự tồn tại của các quỹ, tổ chức NPO từ thiện, trợ giúp xã hội chuyên nghiệp.

Nhưng cũng như tôi, có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy khổ sở trong lòng khi mình không làm được gì đó. Thương người như thể thương thân, ai biết trong xã hội vẫn còn đầy rẫy bất công và bất an này, tai họa và rủi ro sẽ giáng xuống đầu ai?

Xuống xe, một anh da đen xuống cùng đột ngột vỗ vào tôi hỏi bằng tiếng Anh: “Sao anh lại cho em bé tiền?”. Tôi đáp “Em bé đang phải chịu đựng căn bệnh ung thư xương”. Anh xòe bàn tay to ra nhún vai nói “Thật tiếc là tôi không hiểu nên tôi đã không cho em bé được”.

 

Trên đường về nhà tôi mới nhớ ra là mình ngốc quá sao không xin địa chỉ liên lạc của hai mẹ con để có thể tìm cách gì giúp đỡ được nhiều hơn.

Ý nghĩ về tương lai của em bé và cũng là tương lai của rất nhiều đứa trẻ khác trong đó có con của tôi, của tất cả những người khác cứ ám ảnh tôi mãi làm tôi khó ngủ.

Chúng ta sẽ phải làm gì khi môi trường sống đang ngày một ô nhiễm nặng nề và con người ngày càng mải miết với sự mưu sinh ngắn hạn.

Làng tôi bây giờ có quá nhiều người chết vì ung thư trong đó có nhiều người trẻ dưới 50.

Đôi khi vác ba lô sách lầm lũi đi trên vỉa hè hay một con đường nào đó nhìn dòng sông nước đen ngòm bốc mùi, hoặc những đống rác khắp đường làng, cánh đồng, cũng như dòng người ngồi trên xe máy phóng như điên trong khói bụi mù mịt tôi không khỏi có ý nghĩ chán nản đến tận cùng.

Nhưng rồi lại phải gạt ý nghĩ đó đi để tìm lấy năng lượng cho công việc thường ngày. Số phận con người trong xã hội gắn bó với nhau bằng những sợi dây vô hình. Bàng quan với số phận con người trong xã hội cũng đồng nghĩa là chặt đứt sợi dây đó và rất có thể một ngày người ta sẽ cùng rơi vào một vực thẳm.

Tương lai nào sẽ dành cho con cháu chúng ta khi ý nghĩ miếng cơm manh áo ngắn hạn găm chặt trong ý nghĩ của chúng ta từng giây, từng phút trong cuộc sống hàng ngày?

Nguyễn Quốc Vương

Rồi chúng ta quên lối về quá khứ...

Rồi chúng ta quên lối về quá khứ...

Phát triển, với tư duy phá bỏ hết cái cũ, e rằng rồi một ngày chúng ta ngẩn ngẩn ngơ ngơ giữa thời hiện đại, quên cả lối về quá khứ.

‘Đi 30 nước, tôi hiểu hơn những tồn tại của Việt Nam’

‘Đi 30 nước, tôi hiểu hơn những tồn tại của Việt Nam’

“Tôi đã đến làm việc và học hỏi tại gần 30 quốc gia. Đủ để tôi hiểu những cơ hội và thách thức của đất nước cũng như người dân Việt Nam...”

Chứng kiến bữa sáng công chức quận giàu, tôi nghĩ mãi

Chứng kiến bữa sáng công chức quận giàu, tôi nghĩ mãi

Hình ảnh buổi ăn sáng của vài công chức ở một quận nổi tiếng giàu nhất nước diễn ra theo một "kịch bản" đầy nhiễu động lưu lại trong tôi nhiều suy nghĩ.     

Khi sự tử tế vẫn bị coi là... chuyện lạ

Khi sự tử tế vẫn bị coi là... chuyện lạ

Dường như sự tử tế ngập tràn trong thế giới ảo nhưng lại hiu hắt ngoài đời thực.  

Thắp lên sự tử tế, nhưng ai sẽ là người 'giữ lửa'?

Thắp lên sự tử tế, nhưng ai sẽ là người 'giữ lửa'?

Khi một ngọn lửa của sự tử tế được thắp lên, nó sẽ trở thành "trái tim Đan-kô" dẫn lối trong đêm thẳm hay lụi tắt dần, trách nhiệm thuộc về chúng ta. 

 
 

Không thể bỏ lỡ

.
 
Không thể biện minh bằng bạo lực
Không thể biện minh bằng bạo lực
Blogicon  12/06/2018 

Thể hiện tinh thần dân tộc bằng thái độ quá khích, đập phá chỉ làm chính chúng ta suy yếu. Rốt cuộc ai là người hưởng lợi?

 
Nhu cầu phản biện xã hội đúng đắn
Nhu cầu phản biện xã hội đúng đắn
Blogicon  12/06/2018 

Phản biện nghiêm túc phải xuất phát từ nguyên tắc khách quan và công bằng, không được thiên lệch và để lý trí bị con tim dẫn dắt.

 
Tỉnh táo nhận diện những ý kiến “mập mờ đánh lận con đen”
Tỉnh táo nhận diện những ý kiến “mập mờ đánh lận con đen”
Blogicon  11/06/2018 

Tôn trọng những góp ý tâm huyết vì quốc kế dân sinh, vì quốc gia đại sự, nhưng cũng phải tỉnh táo nhận diện những ý kiến “mập mờ đánh lận con đen”, bóc mẽ những chân tướng đội lốt “yêu nước”.

 
Người dân hãy thể hiện tình yêu nước một cách sáng suốt
Người dân hãy thể hiện tình yêu nước một cách sáng suốt
Blogicon  11/06/2018 

Trong nhiều ngày qua, dự án Luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc không chỉ được thảo luận kỹ lưỡng tại kỳ họp thứ 5, Quốc hội Khóa XIV, mà còn là tâm điểm trên các kênh truyền thông.

 
Từ Hà Nội ra Biển Đông: Hành trình li kì của một... túi rác?
Từ Hà Nội ra Biển Đông: Hành trình li kì của một... túi rác?
Blogicon  04/06/2018 

Thức ăn thừa, vỏ mì tôm, vỏ lon nước ngọt, mảnh phao hỏng, mảnh lưới, vỏ can thủng… tất cả được ném vào một “thùng rác” đặc biệt, là biển.

 
‘Mất mặt quá, đến giấy khen còn không có’
‘Mất mặt quá, đến giấy khen còn không có’
Blogicon  03/06/2018 

Khen thưởng cho học sinh cuối năm học là điều nên làm. Song, để hành động đó có ý nghĩa tích cực nhiều hơn so với những rủi ro về tâm lý cho con trẻ, thì cần phải cân nhắc. 

‘Không chạy trường con vẫn được nhận, chắc nhà anh ‘gốc bự’?’
‘Không chạy trường con vẫn được nhận, chắc nhà anh ‘gốc bự’?’
Blogicon  27/05/2018 

Không chạy trường, không chạy theo thành tích, với anh nếu có chút tự hào về con thì đó là vì tụi nó đã sống đúng lứa tuổi hơn là vì bằng khen, giải thưởng.

Phượt thủ, đừng chỉ ‘xách ba lô lên và đi’
Phượt thủ, đừng chỉ ‘xách ba lô lên và đi’
Blogicon  26/05/2018 

Đi phượt, đi bụi là nhu cầu chính đáng của giới trẻ, nhưng làm sao để những chuyến đi trở thành trải nghiệm tuyệt vời?

Những ông lớn công nghệ thông tin và cách mạng 4.0
Những ông lớn công nghệ thông tin và cách mạng 4.0
Blogicon  26/05/2018 

Giám đốc một DN nghiên cứu thị trường và chính sách công nghệ ở Việt Nam hơn 20 năm qua, đã cười đầy ẩn ý khi tôi nói về niềm tin nho nhỏ ở ‘khởi nghiệp công nghệ’

Thượng đỉnh Mỹ - Triều: Hồi kết cho toàn bộ câu chuyện
Thượng đỉnh Mỹ - Triều: Hồi kết cho toàn bộ câu chuyện
Blogicon  25/05/2018 

Răn đe sẽ tiếp tục và ngoại giao để cân bằng với răn đe chưa hoàn toàn bị loại trừ.

Nửa thế kỷ, những lớp học đặc biệt trong lịch sử đất nước…
Nửa thế kỷ, những lớp học đặc biệt trong lịch sử đất nước…
Blogicon  19/05/2018 

“Nhớ cha, nhớ mẹ nhưng vẫn day dứt một điều là đang sống trên đất Bắc và đang nhận trọn vẹn tình thương yêu chăm sóc của đồng bào miền Bắc”.

Nhìn sang Thủ Thiêm, tôi cố tìm lại góc xưa nhưng không còn dấu vết
Nhìn sang Thủ Thiêm, tôi cố tìm lại góc xưa nhưng không còn dấu vết
Blogicon  13/05/2018 

Với người viết bài này thì sau 4 thập kỷ, Sài Gòn, Thủ Thiêm chỉ còn lại bèo lục bình và cơn mưa là như xưa.

Đại tướng Lê Đức Anh - Vị tướng chỉ huy cuối cùng còn lại của Chiến dịch Hồ Chí Minh
Đại tướng Lê Đức Anh - Vị tướng chỉ huy cuối cùng còn lại của Chiến dịch Hồ Chí Minh
Blogicon  30/04/2018 

11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử kết thúc thắng lợi.

Hỏi sinh viên về quấy rối tình dục, kết quả khiến tôi lo
Hỏi sinh viên về quấy rối tình dục, kết quả khiến tôi lo
Blogicon  02/05/2018 

Có một khoảng trống không nhỏ trong sinh viên về ý thức bảo vệ bản thân, lẫn kiến thức về cách phòng tránh, xử lý tình huống liên quan đến quấy rối tình dục. 

Chuyện nhà báo miền Bắc đầu tiên có mặt ở dinh Độc Lập
Chuyện nhà báo miền Bắc đầu tiên có mặt ở dinh Độc Lập
Blogicon  30/04/2018 

11 giờ 24 phút ngày 30/4/1975, chúng tôi có mặt trước Dinh Độc lập. Trong những giây phút đó, tôi đã ghi lại được những tấm hình lịch sử.

Cà phê pin, thuốc ung thư than tre và ‘người vô hình’
Cà phê pin, thuốc ung thư than tre và ‘người vô hình’
Blogicon  20/04/2018 

Rất nhiều lần khi có sự việc động trời xảy ra, điệp khúc “không biết, không nghe, không thấy” của chính quyền địa phương khiến dư luận ngán ngẩm. 

Khi phụ huynh òa khóc: Con tôi không thể lỡ kỳ thi… thử này
Khi phụ huynh òa khóc: Con tôi không thể lỡ kỳ thi… thử này
Blogicon  17/04/2018 

Tạo áp lực cho con không xấu, nhưng cái khó là phụ huynh phải làm sao cân đối cho vừa sức con, đồng thời tôn trọng ý kiến cá nhân các con một cách hợp lý.

Anh xem biệt thự của tôi, gỗ quý nào chẳng có
Anh xem biệt thự của tôi, gỗ quý nào chẳng có
Blogicon  22/04/2018 

Đáng tiếc ở nước ta thấy cái cây to trên phố nhiều người nghĩ ngay đến giá trị tiền bạc! Rừng, tài nguyên thậm chí cát, sỏi... đều được quy thành tiền cho tiện bề đút túi!

‘Mười năm làm doanh nhân, dạy tôi một điều…’
‘Mười năm làm doanh nhân, dạy tôi một điều…’
Blogicon  31/03/2018 

“Không có giới hạn nào có thể ngăn cản chúng ta khám phá chính mình, nhưng sẽ tốt hơn nếu có một mục tiêu, một định hướng dẫn lối cho hành trình đó.”

‘Đi 30 nước, tôi hiểu hơn những tồn tại của Việt Nam’
‘Đi 30 nước, tôi hiểu hơn những tồn tại của Việt Nam’
Blogicon  30/03/2018 

“Tôi đã đến làm việc và học hỏi tại gần 30 quốc gia. Đủ để tôi hiểu những cơ hội và thách thức của đất nước cũng như người dân Việt Nam...”

 
 
 
Hoàn thiện thông tin gửi bình luận

HOẶC ĐĂNG NHẬP NHANH BẰNG TÀI KHOẢN